Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014

Đừng trách mùa Đông

Con đường đêm nay không còn đông đúc xe cộ như đêm qua. Vậy là khoảnh khắc rộn ràng của mùa Giáng Sinh cũng đã qua rồi.
Cuối cùng thì cũng không có hứng để lang thang bất cứ đâu ngắm nhìn phố xá lộng lẫy mùa Noel mà chỉ thích ngồi hóng gió nơi có những khoảng không gian không quá ồn ào.
Cuộc sống lại quay về với thế giới phẳng lặng. Vẫn đùa vui, vẫn hẹn hò gặp gỡ nhưng xúc cảm tâm hồn thì dường như không chạm được mặc dù chẳng ra sức che giấu như xưa. Nhiều người nói tôi ngoài đời khác biệt lớn so với tôi nơi này. Không thể giải thích nhưng dường như thế mới là tôi, lúc nào cũng như tồn tại 2 con người đối lập vậy. Chẳng có giả tạo nhưng cũng chẳng thể thể hiện hết những xúc cảm riêng mình khi bản thân cứ thấy mình thật riêng, thật lẻ. Để đưa tay ra nắm một bàn tay thật khó nhưng sau chới với của một lần nắm hụt phải mất bao lâu để có thể cân bằng? Tôi không bi quan đến mức nghĩ rằng sự sợ hãi sẽ ám ảnh tôi mãi mãi nhưng tôi băn khoăn không biết đến khi nào tôi sẽ quên.
Trong cuộc sống, có những điều dù không cam tâm nhưng chúng ta vẫn phải chấp nhận nó. Cảm xúc ấy thật chẳng dễ chịu tí nào nhưng tôi đã dần quen. Chẳng phải còn nhỏ bé để mà òa khóc, tôi bật cười rồi quay mặt bước đi chỉ là... có gì đó đang vỡ trong lòng.
Niềm vui của tôi bây giờ là tính toán những gì có thể làm cho người thân của mình, an ủi những ai cần an ủi, dõi theo những người cô đơn mà tôi quen biết. Tôi rất nhỏ bé trong thế giới rộng lớn này chỉ muốn làm điều gì đó mà mình có thể không phải với mục đích để được ngợi ca mà chỉ đơn giản là mang một chút ấm áp cho ai đó không mất đi niềm hi vọng và sự chờ đợi, tôi chỉ cần đơn giản thế thôi.
Đôi khi, tôi nghĩ không biết người ta có thắc măc sau những lừa dối và sự tổn thuơng nhận được tôi lại lẳng lặng ra đi. Thật ra tôi có thể làm điều gì đó để lấy lại công bằng cho chính mình nhưng tôi lại cho rằng không cần thiết phải làm như vậy. Tôi chỉ cầu mong người sẽ thức tỉnh mà thay đổi, đó là điều cầu mong thật sự từ đáy tim tôi.
Sáng nay, lòng chạnh buồn khi cảm nhận sâu sắc mùa Noel một mình. Tôi xin Chúa từ ái ban bình an cho tâm linh tôi. Xin Chúa nâng đỡ tôi trong khoảng không tối sáng chơi vơi để tôi được dựa dẫm, được tiếp tục tin tưởng và đợi chờ. Có những thứ tưởng chừng như ảo ảnh nhưng tổn thuơng là có thật. Xin Chúa xoa dịu nỗi đau để thổn thức tan biến sau những đêm trường.
Mùa lạnh rồi sẽ qua. Tôi dường như bản tình ca đông bất tận. Một đốm lửa đã nhen rồi đã tắt chỉ làm lạnh se sắt hơn.
Dù thế nào tôi cũng sẽ cười.
Đừng trách đông lạnh, lòng người nhiều khi còn lạnh hơn đông.


Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014

Đưa Người Về Miền Ký Ức

Những ngày lạnh ngập tràn trên phố. Gió thổi xao xác làm không gian hoang hoải với nỗi nhớ đeo bám đằng đẵng không yên.
Chở chị bạn rời khỏi trung tâm ồn ào sôi động. Cái nắng gay gắt của buổi trưa xuyên qua nhiều lần vải làm da thịt cũng rát bỏng.
Xe chạy qua bao nhiêu con đường từ quen dần sang lạ, từ phố xá đông đúc chuyển sang thưa thớt. Tôi quay lại nhìn chị cười, hiểu cảm giác hồi hộp trong lòng chị. Chị ôm tôi, xiết nhẹ.
Khu thả diều mùa này đang là ruộng lúa xanh rì. Huơng đồng nội phảng phất nghe chừng còn quen thuộc lắm. Không khí ngoại ô bắt đầu trở nên trong lành mặc dù cái nắng vẫn gắt gỏng trong tiết trời se lạnh. Lúc này, tâm trạng có nỗi lo lắng mơ hồ về mục đích chuyến đi, về cảm xúc của chị và những gì sẽ nhận được. Bóp nhẹ bàn tay chị tôi nói coi như chúng tôi đang đi đổi gió, coi như là chuyến đi dã ngoại để có gì đó nhớ khi chúng tôi xa nhau. Đưa mắt về đồng ruộng bên đường, tôi hẹn chị đi thả diều sau tết. Chị nhiệt tình huởng ứng. Tôi cũng cười. Những gì tôi có thể làm cho chị chỉ được thế này thôi.
Việc tìm kiếm có vẻ khó khăn hơn những gì tôi tưởng tượng. Sử dụng lợi thế quen biết của công việc tôi giúp chị lấy được thông tin cần thiết và chúng tôi lại tiếp tục. Do sáng dậy sớm nên đôi mắt mỏi hơn dưới cái nắng vùng ngoại ô này. Loay hoay mãi cuối cùng chúng tôi cũng đến nơi muốn đến. Con đường đất đỏ bụi mù mịt. Hai bên đường, ruộng lúa xanh mướt vụ đông xuân đang thì. Chị rạng rỡ hẳn khi thấy được trước mắt khoảng không gian dường như quen thuộc dù chỉ một lần đến. Tôi hiểu hết những cảm giác ấy nhưng lòng vẫn phân vân khó tả. Dù sao thì cũng phải đi đến tận cùng con đường để nhìn nhận đâu là giá trị thật sự, có thể sẽ là nỗi đau nhưng nhờ đó mới có thể từ bỏ để mạnh dạn bước trên con đường mới.
Chúng tôi ngồi quán nước bên đường. Gió mang vị phù sa thổi qua mát lạnh nhưng cũng chẳng thiếu phần hiu hắt. Mặt trời ngả bóng. Tôi và chị chờ đợi. Tôi đã chờ đợi rất nhiều nên tôi biết rằng chờ đợi làm sao có thể hạnh phúc được. Với mục đích chân thành và động cơ trong sáng của chị tôi không thể bỏ mặc chị với ưu tư riêng mình. Tôi nhìn chị, cái nhìn trìu mến. Giữa xã hội này đâu còn mấy người có trái tim như chị. Bất chợt tôi cảm thấy xót xa cho chị, xót xa cho tôi. Chị biết không chân thành nhiều khi là ngốc nghếch đấy, biết không?
Mặt trời đã tắt. Nỗi buồn thể hiện rõ trong đôi mắt chị. Tôi nhìn chị, vỗ nhẹ vào vai và nói cùng cố gắng đến phút cuối. Chị cười hiền, nụ cười không thể che đi sự mệt mỏi và thất vọng mà bản thân chị đang cảm thấy. Tôi thì thật tệ trong việc an ủi người khác nên chẳng biết làm gì hơn ngoài việc kiên nhẫn đến cùng với chị. Bàn tay tôi sẽ nắm nếu bàn tay ấy chơi vơi. Bờ vai tôi sẽ là chỗ dựa nếu như chị mệt mỏi.
Không có gì thay đổi khi xung quanh là màn đêm đen thẫm, tiếng ếch nhái kêu nghe hoang vắng. Người ta nói, sau một lần quay lưng là cả sự hờ hững. Tất cả những tốt đẹp đã trải cũng như chưa hề diễn ra, họ cứ nghiêm trọng hóa vấn đề, tự nghĩ và rồi tự cho mình cái quyền chà đạp, chà đạp lên cả điều trong sáng đáng quý như pha lê. Phũ phàng quá! Mà phũ phàng cũng tốt, để dứt khoát quay lưng không còn trông theo một bóng người.
Tôi chở chị về. Trời đêm lạnh se sắt. Phía sau lưng, miền ký ức đã vỡ.
Cuộc đời có bao lâu mà hững hờ... thôi thì... hãy cứ cười lên nhé!
Mong bình yên cho chị, cho tôi...


Thứ Ba, 2 tháng 12, 2014

Và mùa đông năm nay dường như lạnh hơn

Cũng đã bước sang tháng Mười Hai.
Một tháng trước vẫn háo hức trông chờ vậy mà giờ đây mọi thứ dường như chẳng ảnh hưởng gì đến tôi vậy.
Vẫn những cơn mưa dầm dề làm Sài Gòn ướt mèm. Ôm chó bông và trùm mền ngủ sớm. Gần đây ngủ nhiều, rất nhiều nữa là đằng khác. Tôi không biết như vậy có tốt không nhưng có lẽ lúc này không thể khác hơn được.
Tôi đang trong thời kỳ vượt qua khủng hoảng không cần chất men choáng váng. Cảm thấy cũng chẳng hay gì khi say ngất ngây như trước nữa. Cố gắng không nghĩ ngợi nhiều nhưng đôi lúc cũng không kiểm soát được, suy nghĩ đi hoang và lại một khoảng chênh vênh trên triền gió. Lúc ấy, tôi lại nghĩ không khó khăn nào quá sức chịu đựng của con người cả và tôi cứ như thế, tự an ủi mình sẽ vượt qua.
Buồn hay suy nghĩ nhiều chỉ làm khổ mình. Tôi ném đi những cảm giác ấy qua một bên để vẫn sống cuộc sống hằng ngày như trước. Chỉ là sâu thẳm tâm tư niềm hạnh phúc, hi vọng đã đi xa rồi, cũng không còn cảm giác vui vẻ thật sự mặc dù nụ cười vẫn còn tươi lắm.
Đêm qua, tan ca về nằm nói chuyện điện thoại với một người trong công ty, cảm giác được an ủi cho những mệt mỏi vì công việc những tháng gần đây. Tình cảm dành cho người trước giờ quả không uổng phí, cả sự tin tưởng vào cái được gọi là bản chất cũng vậy. Có gì cay cay nơi khóe mắt khi người hát có những niềm riêng làm sao nói hết. Tôi đã đi qua đoạn đường của tôi với người và cũng không lâu nữa sẽ không còn thấy nhau. Có lẽ đêm qua là lần cuối tôi nói với người chân thành như vậy. Không hiểu sao lại thấy ngậm ngùi.
Đảo một vòng trên facebook, nhiều người đã lí lắc mùa Noel. Tôi chợt nghĩ mình sẽ làm gì? Có nên đi một vòng Sài Gòn không? Có nên cùng một ai đó tung tăng như năm trước và như lúc còn Rùa Con bên cạnh? Thôi thì tùy hứng đi.
Cổ họng tôi lại đau và có những biểu hiện bất ổn. Lúc này mà bệnh chắc tôi càng tủi thân hơn nhiều cho nên tôi ơi đừng bệnh. Dạo này ra đường rất kỹ, lúc nào cũng mặc áo ấm và đeo khẩu trang vì không muốn vào bệnh viện. Thế nhưng, càng giữ ấm cho cơ thể thì càng cảm thấy lạnh, cái lạnh mang màu bàng bạc buồn. Tôi thấy bóng mình dường như mong manh hơn trên phố.
Khuya qua chat với chị. Lần đầu tiên chị xưng chị với tôi khi nói về những xúc cảm trong công việc hiện tại nơi tôi. Chị nói chị hiểu cảm giác tồi tệ ấy như thế nào và thời gian trước chị đúng là rơi vào trạng thái như vậy. Chị không biết là tôi đã khóc, không chỉ đơn giản vì công việc không thôi.
Rồi sẽ qua hết tháng Mười Hai.
Và mùa lạnh nơi tôi sẽ còn bao lâu nữa?

Thứ Năm, 20 tháng 11, 2014

Buồn Cho Một Kiếp Nhân Sinh

Tiếng nhạc nhà bên tiễn người vắn số.
Nửa đêm, nằm suy nghĩ vẩn vơ về cái mà người ta gọi là số phận. 37 tuổi, nếu để kết thúc là còn quá trẻ so với một đời người. Vừa mới đó thôi, những hình dung, những hoạt động, những tiếng nói cười mà giờ đây nằm im lìm trong áo quan lạnh tanh, tiếng kèn nỉ non, những giọt nước mắt và tiếng nấc.
Đã trải qua những mất mát như thế này nên hiểu lắm cái khốn khó của người ở lại. Nỗi đau và những khoảng trống.
Ngày xưa, tôi đã nói với Bin rằng nếu có thể tôi mong tôi sẽ chết sau anh vì không muốn anh phải đau khổ và ám ảnh thêm một lần nào nữa. Trong chuyến đi xa mùa thu năm ấy, tôi đã tự hứa rằng tôi sẽ vẫn sống trên đời này dù bất kỳ điều gì xảy ra nên hãy cứ đi đi. Sự sống của một con người là ý nghĩa không hẳn chỉ cho riêng chủ thể đó.
Trong xã hội này có đủ hạng người. Và trong thời buổi hiện nay, nhân cách xem ra rẻ mạt. Đồng tiền có một sức mạnh kinh khủng trong cả vấn đề kinh tế, vấn đề xã hội và tín ngưỡng. Với kẻ chẳng có gì để mất như tôi, xem ra lại thảnh thơi để mà mổ xẻ phanh phui cái gọi là phần người trong con người của xã hội. Biết đâu chừng khi tôi có nhiều thứ để mê tham tôi lại chẳng khá hơn gì mấy.
Nằm trằn trọc, tự suy diễn linh tinh về sự việc hãi hùng diễn ra ngay cạnh mình. Tôi không biết lý do vì sao người nhà bên bị giết và tôi tự hỏi vì sao người ta có thể giết đồng loại mình? Ai cũng muốn sống và có quyền được sống, thù hằn gì mà lại hành động dã man như thú vật? Làm những chuyện như vậy, lương tâm kẻ đó có bị cắn rứt không? Người ta nói ác giả, ác báo. Không biết giữa người đã chết và người gây ra cái chết ai là kẻ đáng tội nhưng dù sao cũng không nên tự cho mình quyền tước đi mạng sống người khác. Ai dám nói mình thánh khiết, trong sạch để có quyền phán xét bất cứ tội gì?
Sáng nay có cuộc họp. Thuờng thì những cuộc họp chỉ mang lại cho tôi cảm giác ngán ngẩm. Ai cũng vì lợi ích riêng của mình và những mâu thuẫn nhỏ nhặt khiến người ta hành động như kẻ tiểu nhân. Tôi thấy mình bình thản lạ trong giờ họp, cũng chẳng đả động bất cứ ai. Cảm ơn Chúa vì Ngài cho tôi bình an trong tâm và kết quả cuộc họp khá thoải mái cho bộ phận tôi mà tôi không làm ai buồn cả. Với người hay suy nghĩ như tôi, làm người khác buồn tôi cũng không thoải mái gì đâu dù vẻ ngoài như là chẳng thèm quan tâm tới. Thiết nghĩ cuộc đời sẽ thật đẹp nếu như mỗi người biết đặt mình vào vị trí người khác. Sẽ không còn việc người ta trêu đùa, bỡn cợt nhau, không còn việc người ta hãm hại nhau sa cơ hay vào tù ra tội. Đó cũng là cách giết người chỉ là phương thức khác với việc cầm dao đâm người ta như cái chết của người phụ nữ bên cạnh mà tiếng nhạc tiễn người đi đó.
Những ngày dài sẽ còn trong tôi. Thì cứ để cho thời gian mặc nhiên phủ lớp bụi mờ. Con người rồi sẽ đi qua nhau như cuộc gặp gỡ ngã tư đường. Mọi việc dần chìm vào lãng quên

Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2014

Thành phố rất chật nhưng sao người ta vẫn mãi cô đơn?

Chiều muộn, hẹn với bạn tại View. Khoảnh khắc giao thời làm Sài Thành như chùng xuống. Ngồi trên sân thượng nên thế giới xô bồ ngoài phố như không chạm đến tâm tư mình. Gió thổi lồng lộng xua đi mệt mỏi của một ngày bận rộn, cuốn theo những ngột ngạt của cảm xúc tan vào không gian mênh mông của thành phố khi nắng chiều hắt lên những vạt nắng yếu ớt cuối ngày.
Bản nhạc Until You được phát lên làm tôi nao nao nhớ nhưng nỗi nhớ đượm buồn. Ừ thì đã không một ai trong thời gian dài cho đến khi người xuất hiện. Ừ thì đã dù thế nào cũng chỉ người trong ý nghĩ, duy nhất chỉ người. Vậy mà... bây giờ... người là ai? 
Cà phê đắng là thói quen của tôi khi lang thang nơi nào đó. Đã bỏ thói quen ấy một thời gian nhưng bây giờ lại cần nó cho tinh thần được tỉnh táo. Vẫn thích cái thú nhìn cà phê nhỏ giọt, hương thơm bốc lên trong một ngày mưa lành lạnh, nghe những giai điệu trầm để thấy đời chậm lại một chút. Chiều nay không có mưa, giọt cà phê rơi trong không gian lộng gió cũng se sắt lòng. No promise cất lên với giọng ca quen thuộc. Đâu cần một lời hứa, chỉ cần một trái tim chân thành yêu thương.
Thành phố bắt đầu lên đèn. Sài Gòn lại lung linh với muôn vàn thứ ánh sáng. 10 năm rồi đã quen với nhịp sống nơi đây và trong lòng cũng đã hình thành tình yêu với nó. Nếu như ngày trước rung động bởi nét đẹp cổ kính, bởi mùi hoa sữa nồng nàn và những khắc khoải trong ngõ nhỏ, phố nhỏ Hà Nội thì giờ đây chỉ những chiều gặp gỡ như thế này sẽ làm lòng thiết tha nhớ khi dời xa Thành Phố.
Bạn đã nói có thể khóc cũng được nhưng gặp bạn lại cười. Rồi sẽ ổn thôi. May còn có bạn để không thấy mình quá đơn độc. Hát nhẩm theo I Cry. Nếu ngồi một mình lúc này thì chắc thật sự sẽ khóc khi điệp khúc I cry vang lên thôi. Thành phố vẫn thật đẹp phía dưới!
Mấy ngày nay, tự nhiên xuất hiện ý nghĩ sẽ chia tay Sài Gòn. Cuộc sống vốn không đơn giản và người ta cũng vậy. Bỗng thấy chùn chân trước mọi cánh cửa vì biết đâu là cánh cửa hạnh phúc. Chiều lướt face, tâm đắc với câu anh Tuấn Trọc viết: "cuộc đời thật ra cũng là một cánh đồng... cánh đồng người bất tận. Trên cánh đồng này, những niềm hạnh phúc, nỗi buồn đau có đôi khi nảy mầm sinh sôi như cỏ dại..."
Thành phố rất chật nhưng sao người ta vẫn mãi cô đơn?


Thứ Ba, 11 tháng 11, 2014

Ngày Dài...

Lại nhốt mình trong bốn bức tường. Bạn rủ cà phê thì kêu bận nhưng thực chất là không muốn gặp ai trong lúc tâm trạng tệ không điều chỉnh được như thế này.
Ba ngày trôi qua tưởng chừng như ba thế kỷ. Từng phút giây của thời gian như ngừng lại, xoáy vào tim nỗi đau nghẹn đắng. Âm nhạc giờ này cũng không còn là giải pháp tốt, chẳng giai điệu, chẳng ca từ nào có thể giải tỏa được những xúc cảm như tảng đá đè nặng tâm tư. Tôi chỉ muốn một mình, lặng im trong thế giới của riêng mình.
Tự nhiên tôi thấy thương mình quá! Sự thật là sự thật vậy mà vẫn có lúc mong đó chỉ là nhầm lẫn của chính tôi. Tay nắm lại rồi vỗ lên lồng ngực vì khó thở, vì muốn vỗ về con tim đã mặc áo giáp quá trễ khi mà bên trong âm ỉ những vết đau.
Hôm qua, tiếng chị khóc ở bên kia điện thoại làm tôi bối rối. Biết làm gì đây khi trước giờ tôi vẫn là đứa vụng về trong việc an ủi người khác. Tôi đã suy nghĩ mãi về tính ngoan cố, bướng bỉnh của tôi và chị trước hoàn cảnh. Đã hết lòng, hết sức để yêu thương vậy tại sao với chị em tôi vẫn là nỗi đau?
Trong cuộc đời, người ta có những cái duyên không thể lý giải và những cái nợ chẳng ai ngờ. Tôi muốn nói với chị hãy gạt bỏ cái tên ấy ra khỏi đầu chị ngay và luôn để vui sống đi. Cái tên không xứng đáng với tình yêu của chị, hèn nhát không dám thừa nhận mối quan hệ và cũng sẵn sàng tặng chị những vết thương bằng những câu nói phũ phàng, vô ơn. Cái tên tầm thường như bao thằng đàn ông tầm thường khác và chẳng đáng 1 xu cho mình nhặt về. Nhưng... đó là tình yêu của chị, tôi sợ chị đau khi tôi chạm vào nên cuối cùng tôi chỉ biết im lặng thôi. Đôi lúc, lỡ yêu người không lý do và sẽ là niềm đau cho con tim yếu đuối. Giống như lúc này đây, tôi cũng chỉ biết trách mình quá ngốc mà thôi.
Phụ nữ chung quy đều nhẹ dạ. Những trái tim chân tình thường gặp trớ trêu. Tôi ước mong chị sẽ có thể yêu một người đàn ông xứng đáng với chị hơn.
Còn riêng tôi lại là câu truyện dở khóc, dở cười.
Sau rất lâu tôi mới có thể yêu thương nhưng nào ngờ chỉ là trò đùa của một người dường như có hai nhân cách. Đắng cay thân mình!
Mỗi lần nghĩ đến là một lần quặn thắt. Có lẽ suy nghĩ quá nhiều mà đầu nhức một bên kinh khủng. Tôi thấy trước mắt mình là một đầm lầy mà tôi đang ngập ngụa trong đó, càng vùng vẫy thì càng chìm xuống mà thôi.
Tôi giống như con thú bị thương đang nằm chờ chết. Nếu ngày mai tôi chết thì người ta sẽ nghĩ sao?
Chắc người ta cũng chẳng bận tâm gì đâu. Khi chủ ý một trò đùa, người ta không còn trẻ con để quên lường trước những gì sẽ diễn ra sau đó.
Tôi thì mong rằng nếu tôi có chết thì cũng phải thấy người ta ăn năn để lòng tôi có thể tha thứ.
Hỡi người, đừng cười trên nỗi đau của người khác để khi người đau còn có ai đó khóc cùng.
Con tim mềm yếu lắm nên cần lắm yêu thương!

Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2014

Giờ Ta Tồn Tại

Trong cái nắng chói chang của miền Nam, Sài Gòn cũng đã se lạnh. Đông lại về với tôi, đôi chân dạn dĩ đến gần bên, ôm hôn nồng nàn, thắm thiết.
Hôm trước, đọc những dòng F viết, nước mắt cứ trào ra. Có lẽ chị là người duy nhất hiểu được trạng thái của tôi gần đây. Ừ thì tất cả rồi cũng sẽ thành thói quen nhưng khi buồn chán cũng trở thành thói quen thì thật tệ. Tôi đã quen F từ thế giới này, một thế giới mà thực ảo mong manh đến nỗi người ta không dám tin nhưng tôi nghĩ điều quan trọng là ở trái tim chứ không phải từ một điều nào khác. Cảm ơn chị vì tình cảm của chị đã dành cho tôi.
Những tất bật của cuộc sống đời thường này vẫn mang lại phiền muộn quen đến độ không còn gì mới để mà nói tới nữa. Tuy nhiên vẫn không thể thoát khỏi cảm giác mệt mỏi.
Đêm qua, lại một lần nữa trong đời bức tranh diễm tuyệt bị xé nát. Chơi vơi trong nỗi đau nghẹn lời. Nước mắt không rơi được. Tôi cười. Đã hình dung rồi mà, không hiểu sao vẫn cảm thấy như mình đang sụp đổ. Niềm tin của tôi ơi! Trái tim của tôi ơi! Sao nó như bị bóp chặt lại. Tôi sợ lòng mình lại mang những oán hận mà không thể thứ tha. Tôi sợ mất hết niềm tin và ngày tháng sẽ nhạt như ngày tháng cũ. Tôi không thể lý giải vì sao người ta có thể đối với nhau như vậy, cũng có trái tim sao lại tàn nhẫn thế? Tại sao? Tại sao?
Sự thật đã phơi bày và không cách nào thay đổi được. Tôi sẽ trông mong gì vào tháng ngày tới đây? Dường như trong tôi đang chết dần chết mòn. Cuộc sống trên đất này thật chẳng có gì để tha thiết và con người ta trao nhau chỉ những dối trá gớm ghê.
Hỡi kẻ rất yêu dấu! Người giết ta ngay từ khi bắt đầu!

Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2014

Cuối Thềm Mùa Thu

Mùa thu này sao lắm bão giông
Con phố cũ chẳng còn mùi hoa sữa
Chỉ tiếng mưa hằng đêm nức nở
Lạnh lòng người! Thấm cả giấc mơ
Em...
Đã bỏ quên vần thơ
Nơi thềm trăng mùa hạ
Nhạt nhẽo nụ cười
.... tưởng chừng lạ... tưởng chừng quen

Mùa thu này hong tóc bên thềm
Không có gió, không có trăng... chỉ có mưa ướt bờ mi nhỏ
Phủ xuống đời những khắc khoải không tên
Ai đã quên và ai người còn nhớ?
Góp chi buồn để đổ tội tháng năm
Mùa đã đi...
Người đã đi...
Em còn ở lại?
Nhọc nhằn đời... dâu bể phôi phai
Tóc em ngắn tóc em dài theo mùa chờ đợi
Thoảng dương cầm gợi nhớ những ngày xưa

Thứ Năm, 18 tháng 9, 2014

Chênh Vênh

Niềm vui trôi qua chóng vánh. Mọi thứ bỗng trở nên tẻ nhạt.
Thật bất ngờ với những gì mấy đứa em trong công ty đã dành cho tôi nhân ngày sinh nhật năm nay nhưng lại cảm thấy xa cách và lạ lùng với B.
Nhận được quà tặng âm nhạc của người yêu cũ, bài hát gợi lên nhiều kỷ niệm buồn. Đã qua rồi những yêu thương, nỗi nhớ cũng không còn nữa có chăng là những điều tốt đẹp mà tôi mong Thượng Đế sẽ ban tặng cho người. Khi đã đi qua yêu thương, tôi sẽ không quay đầu lại để tình yêu của tôi trọn vẹn cho người hôm nay nhưng... những ngày qua với tôi thật lặng lẽ, mệt mỏi và nỗi buồn đóng băng khoảng không gian nơi tôi.
Thời gian gần đây, cảm giác bản thân bỗng trở nên xấu xa khi trong lòng cứ cảm thấy căm ghét những con người cộng sự của mình. Những gì họ làm đến bây giờ tôi không thể bỏ qua nữa, co lẽ họ đã chạm vào giới hạn của tôi rồi.
Những đêm mưa, tiếng phong linh bên ngoài càng làm lòng se sắt. Cha ơi, xin Cha vực dậy tâm hồn con, xin thứ lỗi cho con vì đã có suy nghĩ mmuốn từ bỏ quà tặng cuộc đời mà Cha ban cho con đó. Xin cho con được tựa nương, xin giúp con bước qua đoạn đường đêm tối này cảm giác mọi thứ thật nhẹ nhàng.

Thứ Ba, 2 tháng 9, 2014

LẺ

Tiếng pháo hoa vang lên xé tan không khí của buổi tối lặng. Giật mình!
Một ngày bận rộn với áp lực công việc. Chiều tan ca, về đến nhà là nằm sóng xoài như không còn sức sống, tưởng đã qua một ngày. Tiếng pháo hoa bên công viên Đầm Sen nổ vang. Thì ra là ngày chưa kết thúc.
Chắc giờ này ngoài đường đang rât đông người. Tôi vẫn nằm đây với sự im lặng của đêm, im lặng của tôi và bốn bức tường. Trong tôi hình như không có hồi ức đẹp về những ngày lễ và bây giờ vẫn không thay đổi thay vào đó là sự ám ảnh của áp lực công việc trong những ngày này nhiều hơn. Thế nhưng đêm nay, tiếng pháo hoa làm tôi cảm thấy cô đơn lạ. Tiếng xé không khí khi ngọn pháo vút lên bầu trời giống như muốn khêu lên nỗi lòng mà tôi đang cố kìm nén, như thể hiện mong muốn được vỡ òa mà hỏi rằng như thế có được gì chăng?
Mấy đêm rồi mất ngủ. Tiếng kim đồng hồ nhảy trong bức tranh thêu càng làm đầu óc ngổn ngang với những nghĩ suy nhiều hơn. Cảm giác vui buồn, hạnh phúc và khổ đau nó có thể thay đổi dễ dàng như cái trở bàn tay vậy. Nước mắt nhẹ nhàng rơi trên gối và đêm đi qua.
Tôi vẫn biết nỗi yêu thương không phải lúc nào cũng là ngày năng đẹp, nó còn có cả những ngày u ám hoặc thậm chí là ngày mưa giông. Nhưng lúc này tôi không thể kiểm soát được cảm xúc của mình. Tôi rất mệt và không biết nên làm gì khi những cố gắng cũng chỉ là con số 0.
Gồng mình với những lo toan. Cuộc sống đặt lên đôi vai gầy guộc những áp lực. Nếu tôi cứ hồn nhiên thì chắc rằng tôi sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Những việc sắp tới của gia đình, công việc hiện tại đòi hỏi ở tôi nhiều thứ. Biết làm sao đây khi tôi cũng thật nhỏ bé.
Thượng Đế sẽ không cho ai những thử thách quá sức họ đúng không? Thôi thì tôi cứ cố gắng với những gì mình có vậy.
Những lúc như thế này ngó đi ngó lại thấy thật bơ vơ

Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

Rồi sẽ hết những ngày mưa giông




Tháng bảy sắp qua.
Những cơn mưa giông vẫn kéo dài làm Sài Gòn ướt và lạnh.
Năm nay, giỗ anh và ngoại không về được. Cảm thấy lấn cấn trong lòng, không phải cảm giác có lỗi với anh và ngoại mà là cảm giác thương cho mẹ thôi. Đã qua đợt khai trương chi nhánh mà vẫn chưa được duyệt nghỉ phép, thật sự là rất muốn được nghỉ ngơi. Khi không còn cảm giác nhiệt tình với công việc thì một chút khó khăn cũng làm người ta mệt mỏi hơn. Cách dùng người của các công ty Việt Nam hiện giờ hình như chỉ làm cho người lao động chán nản và làm trong giới hạn công việc của mình. Mất đi cái hình ảnh một thời tôi có thể ở lại công ty tới 1-2 giờ sáng. Tiếc là tiếc cho sự nhiệt tình của mình đã mất thôi.
Muốn thay đổi. Nếu như là tôi của 5 năm trước đây  thì không có chút do dự nào khi bản thân đã muốn thay đổi. Đang đối diện với sự chọn lựa và thời gian thì không còn nhiều cho việc do dự nữa. Những lúc như thế này lại muốn được đi đâu đó hóng gió. Đó là cách tốt nhất để thư giãn và suy nghĩ sáng suốt hơn.
Sức khỏe càng ngày càng không được tốt. 10 tháng trở lại đây liên tục ghé thăm bác sĩ. Nhờ vậy mà phát hiện ra được một chỗ lý tưởng có thể ngồi thêu tranh hoặc mơ mộng viễn vông gì đó trong khi chờ kết quả xét nghiệm. Dù sao thì tôi vẫn được đánh giá là dễ thích nghi ^^
Hôm trước, lục lọi trong đống ảnh cũ, thấy tấm hình quậy phá tưng bừng thời gian xưa. Chợt nghĩ lại thời gian hiện tại, một nụ cười nhẹ trên môi. Cảm ơn B! Cảm ơn Chúa đã mang anh đến bên tôi, xóa đi những suy nghĩ, những ám ảnh không nên có trong đầu. 
Mặc dù, tôi và B vẫn thường xuyên có những tranh cãi và hờn giận nhưng rồi sẽ nguôi ngay sau đó và mỗi lần như thế chúng tôi có thể hiểu nhau hơn một chút, tình cảm dành cho nhau nhiều hơn. Khi người ta thực sự yêu một ai đó thì người ta sẽ nghĩ cho người mình yêu nhiều hơn. Tôi muốn nói với B rằng không có anh bên cạnh tôi cảm thấy rất cô đơn nhưng niềm hạnh phúc đến với tôi cũng không thể mang lại từ việc một người đàn ông khác bên cạnh tôi. Tôi sẽ đợi anh.

Đã khi nào em kể anh nghe
Về loài xương rồng nở hoa trên triền sỏi đá?
Những cánh hoa khôi nguyên đến lạ
Rung rinh đùa trong nắng gió chói chang

Có lần nào trong những chuyến lang thang về biển
Anh lặng im nghe tiếng khóc dã tràng?
Từng đợt thuỷ triều con sóng xô ngang
Cuốn bờ cát trôi vào lòng đại dương sâu thẳm…

Dã tràng kia vẫn se cát nghìn năm
Yêu thương đó chưa bao giờ là cũ
Người con gái… bao nhu mì là đủ?
Em sẽ dành… gom tặng một người thôi

Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2014

Tôi ghét mưa

Không hiểu từ bao giờ tôi đã không còn yêu những cơn mưa.
Ngày Bjn đi, tôi giả vờ quên thói quen dạo phố ngắm mưa vì rằng những nỗi nhớ sẽ theo mưa về và rồi sẽ làm tôi khóc. Nhưng tôi yêu mưa, mưa giống như một người bạn giúp tôi òa vỡ, mang lòng mình trải ra và được an ủi.
Thời gian đã làm phôi pha mọi thứ nhưng cảm xúc đóng băng trong lòng, mưa không thể làm tôi khóc nữa chỉ là một cảm giác rất lạnh hình như đó là nỗi cô liêu. Tôi chấp nhận buông tay và bước một mình.
Nhưng dường như chuyện tình cảm của tôi mắc nợ những cơn mưa. Khi gặp B, vô tình câu B nói cho tôi cảm giác ấm áp trong những ngày Sài Gòn mưa giông. Cảm xúc ấy đã rất lâu rồi ngủ quên trong lòng tôi nên một ấn tượng mạnh đập vào tri thức. Mưa làm tôi nhớ B! Nỗi nhớ nhiều khi khiến người ta cô đơn hơn nên thật là khó chịu. Sự hụt hẫng trong cảm xúc mâu thuẫn với nỗi nhớ, tôi không biết mình nên như thế nào nữa. Mệt mỏi!
Dạo này những người làm cùng đua nhau xin nghỉ. Tự nhiên thấy lòng cứ miên man buồn. Em họ B cũng xa Sài Gòn, cảm xúc chùng xuống khó tả. Thời gian tới công việc sẽ thay đổi khá nhiều, cảm giác muốn buông bỏ mọi thứ nhưng để thực hiện chẳng dễ dàng gì.
Muốn dựa. Chỉ cần duy nhất bờ vai của anh lúc này thôi nhưng sao lại thấy bơ vơ thế này. Anh có thể hiểu không? Có biết rằng Sài Gòn mưa, nỗi nhớ và sự cô đơn khắc khoải lại về?

Thứ Ba, 17 tháng 6, 2014

Còn ai với ai

Rồi sẽ về đâu hỡi những yêu thương?
Khi chuyến đò thời gian đi ngược mùa nhớ
Em khẽ đặt dấu chân mình lên phố
Bơ vơ chiều. Lạnh lắm một bờ vai

Còn ai với ai trong nhữnng ngày tháng tới?
Hay chỉ tiếng thì thầm nơi thềm cũ cơn mưa?
Mùa đã đi chưa?
Bao lần em hát
Còn lại nỗi buồn, trong trẻo giấc mơ?

Đây với đó đã ngỡ như gần lắm
Mà chiều nay sâu thẳm buồn ơi!
Tình vẫn nồng theo từng dấu nổi trôi?
Hay...em sẽ khác và anh sẽ khác?
Cơn gió nào đưa hồn em đi lạc
Chuỗi ngày dài khắc khoải không anh

Thứ Hai, 16 tháng 6, 2014

Rồi mưa ướt mắt ai

Tháng 6 đã qua đi một nửa với nhiều ngày đẫm nước từ sáng tới đêm khuya. Nhiều đêm, tiếng mưa rơi trên mái làm tôi không thể ngủ, trằn trọc suy tư về cuộc sống hiện tại, những cảm xúc ùa về mà không thể gọi chúng thành tên.
Nền kinh tế từ ngày suy thoái làm đời sống của người lao động vất vả hơn và cho đến hôm nay cũng chưa có dấu hiệu khởi sắc. Hôm trước, bạo động diễn ra ở Bình Dương. Điều đó làm ảnh hưởng đến công việc của chị tôi rất nhiều. Tôi thấy lo lắng cho tinh thần của chị ấy. Đợt trước về nhà, thấy cách chị lớn đối với anh rể, tôi lại hình dung ra nhiều thứ đáng buồn và đáng thương thay. Không hiểu sao mọi thứ cứ dồn đến như những lớp sóng ngoài đại dương. Phải ghồng người đối trọi hoài làm tôi rất mệt, những lo toan khiến hao mòn. Tôi muốn được dựa giẫm, ít nhất là lúc này, giá mà một ai đó có thể lắng nghe tôi thở than.
Hôm trước, thằng bạn chở bị té đến nay còn ê ẩm. Không biết có đụng trúng gì không mà nơi ngực cứ đau hay do nơi trái tim bất ổn mà toàn thân đều thấy rã rời. Tôi thật sự không thể hiểu anh, cũng chẳng thể lý giải vì sao anh yêu tôi bằng tình yêu như thế. Khi tôi yêu anh bằng tình cảm chân thành thì vì lý do gì anh lại cứ làm tôi đau lòng đến vậy. Anh không cảm nhận được tình cảm của tôi nên cứ mãi trách hờn và không tiếc làm tổn thương tôi?
Tôi đã dần quen với những nỗi buồn anh mang lại nhưng dường như bước chân nỗi buồn đến nhẹ thì lại nằm sâu nơi con tim và ám ảnh không ngừng, ngay cả giấc ngủ dạo này cũng không thể trọn.
Đêm qua, khi nói với anh sự chọn lựa của mình, nước mắt tôi lăn dài. Tôi không biết đến bao giờ tôi mới có thể quên nhưng nếu cả 2 cùng phải khổ thì thà rằng chọn mình tôi khổ. Bởi những ngôn từ của anh làm tôi đau lòng thì thật ra anh còn đau hơn tôi. Vậy thì hãy kết thúc đi để sự tự tôn trong anh trách hờn tôi, ghét tôi và anh sẽ nhanh chóng quên tôi, như thế anh sẽ không còn khổ nữa. Về phần tôi, nếu mấy đứa em biết chuyện này thì chắc chúng sẽ tán đồng vì chúng vẫn nói rằng tôi và anh không hợp về cả cuộc sống, tính cách và ngoại hình. Thật là buồn khi nghe điều đó nhưng từ lâu tôi đã biết đó là sự thật.
Tôi tha thiết nhớ Đà Lạt. Tôi thèm tiếng sóng biển vỗ bờ cát. Nhưng, từ giờ tôi không có anh cả trong giấc mơ, không có anh toi lại muốn một mình, một mình vè với thế giới của riêng tôi, không ồn ào, không bị phân tán bởi một ai khác. Tôi sẽ đi bộ dọc con dốc mờ sương cho hơi lạnh ôm tôi vào lòng như người tình của tôi vậy. Hay tôi sẽ ngồi lặng yên trên bờ cát nghe sóng vỗ về và nhớ chuyện tình con dã tràng tôi viết cho ai.
Tôi đang thấy mình luôn lạc lõng giữa những cuộc vui. Sẽ mất bao lâu đây? Tôi không biết. Nhưng rồi tôi sẽ ổn, phải không? Mong anh hạnh phúc tình yêu của tôi!


"Khi ta ủ ê mình quá nhiều, nỗi sầu muộn sẽ dần đóng kén thành nỗi cô liêu" ---Via: Góc tình


Thứ Năm, 5 tháng 6, 2014

Khoảng trời qua ô cửa

Như là màu mắt ai
Mấy thuở tóc hoa cài
Những mùa dài phượng cũ
Ve hát gọi chiều rơi

Tha thiết nhớ trùng khơi
Nơi mạn thuyền sóng vỗ
Tiếng dương cầm chiều đổ
Khoảng trời buồn cơn mưa

Đã là chuyện ngày xưa
Sao còn hoài nhung nhớ?
Tiếc chi điều đã lỡ
Vàng tha thiết mùa thu?

Những ngày nắng miên du
Theo nhau lìa xa phố
Chỉ còn ngày giông tố
Ướt mèm tháng Sáu tôi

Thứ Năm, 29 tháng 5, 2014

Phía trước là bầu trời

Quay trở lại nơi này thì thời gian cũng đã đi gần hết tháng Năm. Thời gian trôi qua để lại những gì tôi nhỉ? Có lẽ trí nhớ cũng đã dần trở nên già nua nên nhanh quên mọi thứ chỉ có một màu bàng bạc trong xúc cảm mà tôi đã trải qua.
Để được một nơi mới chấp nhận mình cũng không dễ dàng gì. Tôi đã dần thích nghi với môi trường mới này với nhận xét của mọi người là khá nhanh nhưng thực ra trong lòng tôi có một sự mệt mỏi không hề nhẹ. Tôi nhớ những bé em của tôi nơi chi nhánh cũ. Nơi này tôi cười rất nhiều song tôi sẽ quên ngay nụ cười ấy khi nó vừa kết thúc. Con người dần dần chỉ còn biết sống với nhau bằng nét mặt chứ không phải bằng trái tim và với bản tính khép mình, đa nghi như tôi thì càng thật khó khiến cho tôi có thể tin và đón nhận những tình cảm của người xung quanh dành cho mình.
Bé Tiền mới cưới. Về lại Thạnh Hóa sau lần đầu tiên đúng nửa năm. Gia đình của bé cho tôi có cảm giác gần gũi chứ không phải chỉ lag một mối quan hệ xã giao ngoài xã hội. Nhìn em ấy trong ngày cưới vừa vui vừa có chút bùi ngùi khó lý giải. Những câu truyện phiếm với những người bạn của anh bé Tiền làm tôi khó chịu. Vẫn biết đàn ông ghẹo gái là chuyện bình thường nhưng sao tôi lại thấy trơ trẽn quá, có lẽ là do tôi khó tính. Lúc ấy, tôi lại thấy nhớ B vô cùng. Con tim thật khó hiểu. Nỗi nhớ cũng thật là vô duyên khi cứ đeo bám bất cứ lúc nào và bất cứ ở đâu như vậy. Gió sông thổi lên chút hương phù sa, tôi ước gì B cũng ở đây, bên tôi ngay lúc này để tôi có thể tựa vào vai anh bình yên và nghe nhịp yêu thương đập rộn ràng trong lồng ngực.
Trở về Sài Gòn, mắc mưa mấy lần sốt nhập viện. B giận nên cũng hờ hững với tôi. Hôm đi truyền nước anh mới chịu nói chuyện. Đúng là tôi vô tình làm anh hờn giận vu vơ. B vẫn khó tính như ngày nào và tôi thì dường như đã gặp đúng người trị cái tính ương bướng của tôi. Thực tình mà nói, tôi cũng không hiểu lắm những suy nghĩ của B, cũng giống như tình cảm giữa chúng tôi cũng chẳng hiểu do đâu và sẽ như thế nào nữa. Tôi chỉ biết rằng niềm vui thật sự của tôi từ anh mà có, một trái tim dù có lạnh lùng đến mấy cũng thật ấm áp và yếu mềm khi người đó thật sự yêu.
Hôm trước đi uống nước với Hạ, tôi mới biết được căn bệnh mà B đang mắc phải. Tôi cảm thấy thương anh nhiều hơn. Đêm nào tôi cũng cầu nguyện cho sức khỏe anh sẽ ổn định. Gần đây anh đã nghe tôi đi làm lại đúng ca hành chính. Nếu nói không trống vắng thì chỉ là tôi đang dối gạt chính mình nhưng như vậy thì tôi mới tạm yên tâm về sức khỏe của B. Anh còn nhận thêm việc về nhà làm, nghe điều này sao dạ xót quá! Không giúp được gì cho anh, tôi thấy buồn. Yêu xa thật ra cũng có rất nhiều khó khăn. Tôi sẽ vượt qua và mong B cũng sẽ vượt qua. 
Gần đến giỗ anh nữa rồi. Năm nay mẹ sẽ làm chung với giỗ bà luôn. Nghĩ về chuyện nhà sao lúc này đây lòng vẫn chưa nhẹ nhàng được. Gần đây, tôi cảm thấy mình thật không thể san sẻ những chuyện trong lòng với người nhà. Không muốn người thân lo lắng và khi khiến người thân luôn nghĩ rằng mình mạnh mẽ đôi lúc tôi nghĩ tôi đã tự cô lập chính mình trong một vỏ bọc quá chắc chắn. Thật sự là rất buồn nhưng tôi không biết phải làm gì. Ngày hiếu kính cha mẹ tôi đã khóc rất nhiều trong khi lễ. Hiểu tất cả đấy, biết sai đúng đấy nhưng tự bản thân phải làm gì lại không trả lời được. Tôi lại cầu nguyện cho ngày mới. Rồi sẽ tốt đẹp cả thôi. Gia đình của tôi! Tình yêu của tôi!

Thứ Hai, 21 tháng 4, 2014

Nốt trầm của bản nhạc tháng năm

Cuộc sống có quá nhiều áp lực song áp lực để người ta có thể tồn tại trước tiên trong thời buổi kinh tế hiện nay chính là áp lực đồng tiền.
Tôi thường thấy trong các bộ phim tâm lý xã hội của các quốc gia Châu Á hay xuất hiện tuyến nhân vật có trái tim thánh thiện đến không ngờ. Tôi chợt nghĩ: đó là mơ ước của các nhà viết kịch bản chăng? Có lẽ con người ta thường hướng tới mong ước những thứ chân - thiện - mỹ tuyệt đối nhưng lại quên rằng cuộc sống này thứ tuyệt đối chính là câu nói "không gì là tuyệt đối cả". Nhìn quanh xã hội, những tình cảm người cho người đều chứa đựng một trong hai mệnh đề "nếu" và "vì". "Nếu anh làm được những điều... tôi sẽ yêu/thích anh" hoặc "vì anh là một người tốt, luôn quan tâm và giúp đỡ tôi nên tôi yêu/thích anh"... Những mối quan hệ đó đều có tác động qua lại giữa hai bên, không ai cho không ai cái gì và cũng không ai có thể nhận không mãi. Mà một sự thật không thể phủ nhận rằng những thứ cho đi và nhận lại ấy không thể chỉ gói gọn trong những lời nói suông.
Trong mối quan hệ gia đình, tất thảy cũng không thể tránh khỏi quy luật ấy. Ông bà ngày xưa đã từng nói "đồng tiền nối liền khúc ruột". Sự thật bạc thếch ấy cứ phơi ra khi con người dần trưởng thành. Tiền thậm chí còn có thể khiến anh em hại nhau giữa sự sống và cái chết, sự lao tù và tự do, khiến cha con không nhìn mặt... Đi đến bước ấy, tôi gọi những người đó là những nô lệ của đồng tiền. Ai rồi cũng một lần chết, đến giây phút cuối của cuộc đời họ có mang theo nổi những thứ mà họ phải đánh đổi mới có được về bên kia thế giới hay tất cả cũng gửi lại cho đời này thôi?
Đã có lúc, tôi chua chát nghĩ rằng mình là con ngốc khi cứ cho đi những yêu thương với những người không đáng để nhận nhưng nếu xét sâu xa tôi không đòi hỏi thì tôi đâu có những chua chát ấy, rõ ràng tôi cũng chỉ là con người với một trong hai mệnh đều "nếu" và "vì" mà thôi. Nhưng, tôi không phải là nô lệ của đồng tiền mặc dù tôi cũng rất cần nó cho cuộc sống, đó là điều tôi có thể khẳng định.
Trăn trở mấy ngày nay cứ theo tôi mà nào tôi có thể giải quyết được ngay lúc này. Những đòi hỏi và mong muốn ở bản thân trỗi dậy, cảm xúc đi hoang, tôi đang lang thang nơi triền đồi gió xoáy. Hình như tôi không nên yêu thương bởi tôi không thể làm được gì cho những yêu thương của tôi.
Dừng một chút trong cuộc sống hối hả để nghĩ suy và chọn lựa. Có lẽ đó là điều tốt hơn đối với yêu thương của tôi - khi tôi không thể thì hãy nên rời xa. Lần này là quyết định của tôi với sự chấp nhận những cảm xúc bản thân mình nơi ngày mới. 
Xin lỗi...vì không thể tiếp tục
Cầu xin tình yêu của Cha sẽ lấp đầy khoảng trống nơi tôi.

Thứ Tư, 2 tháng 4, 2014

Tạ từ tháng 3

Ngày đầu tiên chuyển qua chi nhánh mới lại là ngày được sắp xếp đi công tác tại chi nhánh cũ, như thế này chắc gọi là duyên chưa tận.
Không khí của buổi cuối cùng làm việc cũng bình thường như bao ngày khác. Những cộng sự và những người làm việc cùng yêu cầu tổ chức party nhưng tôi chỉ cười. Cần gì phải tỏ ra tình cảm như thế nhỉ. Với tôi quan trọng đối xử với nhau như thế nào kìa, tôi không trả cat-xe nên không cần phải diễn trước mắt tôi đâu, điều đó chỉ làm tôi cảm thấy kệch cỡm quá đáng. Tình cảm tôi dành cho những người còn lại thì tôi tự biết duy trì, thời gian là câu trả lời cho mọi dấu chấm hỏi.
Tôi sẽ nhớ những bé em làm việc cùng phòng, đó là một điều chắc chắn. Khoảng thời gian qua với bao nhiêu sự việc diễn ra, những chuyến đi và những buổi lang thang phố... Chúng nó không thể hiểu được tôi và cũng chẳng phải là những người để tôi có thể sẻ chia tâm tư của mình, nhưng tôi quý chúng bởi cái thật thà và những tình cảm giản đơn nơi chúng dành cho tôi. Nhìn mặt phụng phịu, hờn trách vu vơ của Tẽn Tò khi nghe tôi có lệnh chuyển đi làm tôi thấy thương quá. "Chị đi rồi ai chơi với em" - chỉ là một câu nói nhưng tôi muốn ôm nó ghê gớm. Tuy không phải lúc nào tôi cũng bên chúng nhưng tôi vui khi mình được chúng tin tưởng tìm đến mỗi khi cần một lời khuyên. Mong mấy đứa sẽ trưởng thành hơn, luôn yêu đời, sống vui vẻ và được bình an, tôi thành thật mong như vậy.
Hôm trước, cùng 2 đứa em đi Aeon Mall (thật tình là không muốn đi nhưng vì nghĩ còn ngày nữa là chia tay với tụi nó nên cũng ráng mà đấu tranh tư tưởng của mình). Những bài trí của trung tâm mua sắm Nhật Bản này làm nhớ B đến khó chịu. Những hình ảnh của anh tương tự ở đây không ngừng hiện ra làm tôi muốn nổ tung trong sự giằng xé của nỗi nhớ. Tôi chỉ muốn mau chóng đi về. Cũng hên vì 2 đứa em không nhạy cảm lắm nên những lúc trầm ngâm của tôi do không thể kiểm soát cảm xúc mình chúng đều không để ý đến. Và cuộc dạo chơi kết thúc với vẻ hài lòng của cả 3 người.
Khuya qua, vì một việc khiến tôi hụt hẫng. Lại mít ướt. Tôi không ngăn mình xuôi theo cảm xúc vì như vậy biết đâu sẽ tốt hơn. Sẽ vượt qua, chắc chắn là như vậy nhưng bây giờ nên như thế nào? Thật khó khăn cho lúc này! Chỉ mong thời gian nhanh trôi để qua những ngày này. Con tim cứ nhói lên khi đầu óc đi hoang về một miền xa không định. Chẳng biết ngày tháng tới sẽ là như thế nào về tất cả mọi mặt. Thượng Đế ơi, làm ơn dắt con đi, tình yêu của Ngài bao la mà, tình yêu của Ngài là rất lớn mà.
Giờ đây, tôi ước mình có thể không phải suy nghĩ gì và tập trung vào những việc mình cần làm. Gần 2 tuần nay tự nhiên có một sự biếng ăn không hề nhẹ. Chủ nhật rồi mới hiến máu lần nữa, tình trạng vẫn biếng ăn không thay đổi trong 2 ngày qua. Bản thân tôi bắt đầu cảm thấy bất ổn. 
Muốn đi đâu đó cho khuây khỏa. Về nhà ư? Lại là một mảng suy tư khác nữa. 
Ước gì có một nơi nào đó đón chờ tôi và cảm giác được bình an dù cuộc đời này vẫn đầy dẫy những bão giông.

Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014

Tình Yêu - Lòng Tự Tôn - Sự Lừa Dối

Có thể với nhiều người việc quen và yêu một ai đó không khó khăn gì nhưng với tôi và cũng với không ít người thì điều đó lại chẳng phải điều dễ dàng một chút nào.
Vượt qua mặc cảm và những nỗi lo sợ để đến với tình yêu dành cho một ai đó là một quá trình với những nỗ lực không chỉ bản thân tôi mà tôi còn cần ở đối phương bàn tay dắt tôi qua những vật cản trong tâm hồn mình ngoài sự chân thành của tình cảm mà người dành cho tôi. Dè dặt khi bắt đầu quen B, những lo sợ từ nhiều khía cạnh của tôi đôi lúc làm anh buồn nhưng anh không biết rằng khi đã chính thức quyết định bước vào tình cảm đó tôi đã bắt đầu chọn một tình yêu mà không cần biết rồi sẽ đi đến đâu, một tình yêu giản đơn là tôi yêu và làm tất cả vì yêu anh. Không một ai trong bạn bè và người thân tôi tin chắc vào tình cảm của tôi với B bởi sự mong manh về tất cả mọi mặt, họ nói tôi cần một người chững chạc hơn để có thể hiểu và chấp nhận tôi. Nhiều người khuyên tôi nên thực tế thì hơn và điều đó tức là tôi không nhận được sự chúc phúc từ những cái nhìn ái ngại ấy ngoại trừ một người chị làm cùng chi nhánh lúc trước. Đã có hơn một lần B nói với tôi về lòng tin nhưng anh nào có biết trong chuyện này tôi đã tin như thế nào. Để rồi khi một số chuyện xảy ra dẫn đến hiểu lầm, tôi không biết nên dùng cách gì để diễn tả sự hoang mang trong lòng mình, chắc chỉ có những người đã mất niềm tin quá nhiều như tôi mới có thể hình dung được.
Đối với tình yêu thì không bao giờ có cái gọi là kinh nghiệm dù người đó có trải qua nhiều hay ít những mối tình, mỗi con người mang một vẻ khác nhau và điều khó nắm bắt nhất chính là tâm hồn. Tôi với cái vẻ ngoài lí lắc được đánh giá là trẻ so với tuổi của mình nhưng khi yêu, tôi dành cho B tất cả sự chân thành của một người con gái bước vào độ tuổi chín. Ai nhìn vào cũng đánh giá cao về B nhưng riêng tôi vẫn nhìn thấy ở anh những khuyết điểm không phải là nhỏ, nhân vô thập toàn, dù không ít lần tranh cãi nhưng tôi đều đặt mình vào vị trí của anh để hiểu anh và chấp nhận nhưng hình như anh không cảm nhận được điều này. Hơn một lần tôi gạt đi cái tôi của mình (nghiêm trọng hóa hơn thì gọi là lòng tự tôn hay sự kiêu hãnh) để chọn tình yêu dành cho anh bởi để yêu thương một người không phải là điều dễ dàng và tôi không muốn tôi sẽ phải ân hận vì chỉ chiều theo những phù phiếm của bản thân. B nghĩ gì khi tôi nói anh sẽ không kiếm được người yêu anh như tôi? Một người quen của tôi nói rằng câu nói ấy là sai lầm vì đã chạm trúng lòng tự tôn của một thằng đàn ông. Thật ra, tôi nghĩ B không giận khi tôi nói câu ấy nhưng theo nghĩa tôi nói thì câu ấy chẳng hề chạm tới cái gì cả. Tôi không so sánh tình yêu của tôi dành cho anh nhiều hay ít so với tình yêu của các cô gái khác dành cho anh, mà ở đây tôi chỉ đề cập rằng sẽ không có ai yêu anh như cách tôi yêu anh. Tôi chợt thấy buồn cười vì cái gọi là lòng tự tôn ấy. Giữa hạnh phúc và lòng tự tôn nhiều khi người ta lại cứ đâm đầu chọn lòng tự tôn để rồi sau đó trách bản thân mình buông tay với hạnh phúc. Như lúc này ngồi đây, tôi không hề ân hận bởi vì tôi không chọn sự kiêu hãnh của mình, đi đến hiện giờ là tôi tôn trọng sự chọn lựa của anh và vì yêu anh, tôi sẽ làm những gì để anh cảm thấy thoải mái nhất.
Mặc dù nỗi nhớ làm tôi khó thở, mặc dù những gì đã qua khiến tim tôi nhói lên khi nghĩ đến hôm qua và hôm nay, mặc dù những việc B làm gần đây khiến tôi càng đau hơn nữa... nhưng tôi không trách B, có lẽ chúng tôi sinh ra không phải dành cho nhau chỉ đơn giản là như vậy, anh không chấp nhận được tính cách của tôi mà một sự quan hệ tăng trưởng là sự quan hệ được xây dựng trên sự chấp nhận. Rồi thì mọi thứ cũng sẽ ổn theo nghĩa nào đó, tôi biết vậy, nhưng thật sự lúc này đây tôi cảm thấy rất khó khăn.
Sự việc gây nên nỗi nhớ anh quanh tôi sao nhiều quá bởi những thói quen tốt anh đã tập cho tôi và giờ thì tôi sẽ vẫn giữ, tôi muốn nói rằng tôi rất nhớ anh. Tôi giấu che những xúc cảm thực sự của mình trước mắt mọi người (tôi không muốn người ta thấy mình yếu đuối), tự nhủ với lòng "tôi vui mà, tôi không sao mà" để rồi tôi cảm thấy sự lừa dối trơ trẽn ấy áp dụng đối với chính mình thật là đáng thương.
Tôi không biết sẽ mất bao lâu mình mới trở lại như trước nhưng tôi cũng không ép buộc bản thân, hãy cứ để con tim tôi thoải mái với sự chọn lựa của nó. Tôi sẽ tiếp tục yêu B cho đến khi nào con tim tôi hết yêu anh. 
Cảm ơn anh vì tất cả, tình yêu của tôi!

Thứ Sáu, 28 tháng 3, 2014

Dệt Sông Ngân Hà

















Em chọn màu hồng của trái tim
Thả rơi trong gió, mắt nhung huyền
Màu xanh hi vọng nơi ngày mới
Cũng theo sau hồng... trôi giữa sông

Em chọn màu trắng của mùa đông
Thả tuyết trên sông ngày đầu hạ
Nhói lòng cho nhau lời từ tạ
Tha thiết sao vàng rơi mong manh

Còn gì để nhớ nữa không anh?
Một màu tím ngát vỡ long lanh
Ngàn sao mơ ước em đem thả
Dệt dải ngân hà trên bến hoang

Chỉ còn mình em bóng chiều loang
Hẹn chốn sông Tương... lẽ hoang đàng
Về thôi, em nhé... còn chi nữa
Mộng ước - ngân hà... xa cách xa

P/s: một ngàn ngôi sao cho một điều ước 1.1.14

Thứ Năm, 27 tháng 3, 2014

Trước cánh cửa khoảng trống không cùng

Tôi nhẹ nhàng bước lên ngưỡng cửa khoảng trống.
Trời im gió, mọi thứ âm thanh xung quanh dường như tắt hẳn chỉ còn tiếng trái tim tôi đang đập.
Không có bất kỳ một trạng thái cảm xúc nào được thể hiện trên khuôn mặt.
Tôi lặng lẽ ngồi đây, trên ngưỡng cửa.
Thật sự là khó khăn cho cảm xúc lúc này.
Tôi không muốn nghĩ về ngày mai, cũng chẳng cần chọn lựa hay phải cố để làm điều mà người ta nói nên làm. Tôi nhận về mình tất cả những gì cuộc sống ban tặng, đối diện với nó không cần né tránh.
Sau lưng tôi, trước cánh cửa này, bây giờ được gọi là ký ức.
Ký ức sẽ nhòa khi thời gian đủ để phôi pha.

Thứ Năm, 13 tháng 3, 2014

Đời Thường

Dù trong lòng đã biết "yêu" cả những thứ không mong đợi mà cuộc sống mang lại nhưng thật sự là đôi lúc không tránh khỏi cảm giác mệt mỏi.
Vẫn biết từ trước tết Nguyên Đán là sau tết có thể sẽ "được" chuyển chi nhánh khác làm việc nhưng mấy ngày nay nghe lặp lại tin đồn này tự dưng lòng cảm thấy những ấm ức khó tả. 
Với tôi, việc ở lại chi nhánh này hay không không quan trọng. Làm việc tại đây đã không còn ý nghĩa với tôi từ ngày tôi nhận ra mặt trái của những người cộng sự, sự thấp hèn chỉ khiến tôi có thể cười khẩy và cảm thấy tiếc những gì mình đã cho đi. Nhưng nếu việc công ty tôi điều chuyển nhân sự chỉ vì thiếu nhân sự ở một chi nhánh khác thì không cần nói làm gì, mỗi lần điều chuyển là đều có vấn đề nên mới như vậy thôi. Về công việc, tôi không ngại làm việc ở bất cứ chi nhánh nào bởi chẳng có tật gì mà sợ người khác sờ gáy cả. Nhưng ở đây có sự hiểu lầm của cấp trên về tôi từ những lời đâm thọc của những người không ưa tôi. Sống ngay thẳng và không thèm của đút lót nên bị ghét, thật buồn cười. Tôi không phải người vừa nhưng lại không thèm chấp những chuyện vặt nên cũng chẳng thèm ăn miếng trả miếng để làm chi. Trong mỗi người đều có lương tâm thì thôi để lương tâm họ tự vấn họ. Riêng phần mình, tôi đã làm rất nhiều cho những người cộng sự mà giờ trở thành người nói xấu tôi, tôi cũng đã làm nhiều cho bộ phận của tôi nhưng cuối cùng thì cũng chỉ như thế này thôi. Có sự ấm ức không hề nhẹ mà cũng đang dần quen rồi.
Cuộc sống đúng là chẳng dễ thở tí nào nhưng thôi cái gì bỏ qua được cứ bỏ qua cho nó nhẹ lòng. Trút hết những ấm ức rồi sẽ lại tươi cười mà bước. Ngày mai có là ngày tận thế đi chăng nữa thì cũng chẳng phải hối tiếc gì vì mình đã sống đúng cuộc sống của một con người.

Thứ Năm, 6 tháng 3, 2014

Dịu dàng góc nhỏ riêng ta

Đến giây phút này với tôi có thể là đã qua một ngày. Một ngày qua đi vẫn những nụ cười, những câu nói đùa giỡn, thỉnh thoảng lại hát lên một vài câu hát bất chợt đến trong đầu. 
Nhịp sống Sài Gòn tấp nập như thường ngày vẫn thế và xung quanh tôi mọi thứ vẫn đang diễn ra đúng theo quy luật của nó. Tôi không muốn tác động bất kể điều gì, chỉ muốn lặng lẽ nhìn dòng đời trôi theo từng tiếng thở.
Không còn nổi loạn để chôn vùi những suy tư trong lòng mình thay vào đó tôi dành thời gian cho riêng nó. Không một bàn tay nắm, không một bờ vai để dựa, cũng không một ai có thể lắng nghe. Nỗi buồn không thành nước mắt lăn trên gò má, rơi trên môi và ướt nhòe trên gối. Nỗi buồn đọng lại nơi tim, tận sâu thẳm cứ âm ỉ đau mà không thể thốt thành tiếng. Con tim cũng đã biết dịu dàng ôm ấp nó như thể đó là một điều không thể thiếu cho trái tim nhỏ bé còn đập. Tôi bắt đầu biết tôn trọng những xúc cảm của mình.
Không thể hiểu tại sao khi người ta chọn những ngã rẽ người ta lại rất thường làm tổn thương nhau nhiều hơn tổn thương ban đầu.
Tôi lặng lẽ chấp nhận và không trách móc, chỉ là những nhịp thở sao nặng nề hơn.
Việc quy lỗi lầm thuộc về ai với tôi cũng không là điều cần thiết, có thay đổi được gì?
Tôi sẽ yêu thương tôi nhiều hơn bởi vì tôi đang đơn độc. Hãy để mọi thứ qua đi nhẹ nhàng đó là cách tốt nhất dành cho bản thân. Dù thế nào thì cũng đã có những khoảng thời gian rất đẹp. Tôi cảm ơn và tôn trọng như tôn trọng tình cảm đã cho đi của chính mình.

Thứ Tư, 5 tháng 3, 2014

Dù Buồn dù Vui cũng đều là Phước

Đôi lúc người ta hay nhầm lẫn những trạng thái của cảm xúc trước một sự việc gì đó liên quan đến một ai đó.
Hôm trước, tôi và một người đồng nghiệp tranh luận về vấn đề trong công việc, chị làm cùng phòng nói tôi hơi đâu giận cho mệt nhưng tôi cười và nói với chị rằng tôi không giận mà chỉ bực thôi. Giận là một trạng thái cảm xúc dành cho một người nào đó thân thiết với mình đã làm việc gì đó mắc lỗi cho nên trong trường hợp này tôi không giận người đồng nghiệp nọ vì thực tế vị trí của anh ta không thể nhận được cảm xúc ấy của tôi.
Tuy nhiên, trạng thái dễ nhầm lẫn lại không phải trạng thái bực và giận mà đó là trạng thái giận và buồn. Cảm giác này chỉ có chủ thể cảm xúc mới hiểu rõ nhất.
Giận là sự hờn dỗi, trách cứ của bản thân với một ai đó về việc họ đã làm. Mỗi người có cách giận khác nhau nhưng chung quy thì giận dễ nguôi nếu người mắc lỗi nhận lỗi, chịu nghe mình trút hết bực bội và năn nỉ làm hòa.
Trạng thái buồn thì ở mức độ sâu hơn của cảm xúc. Nó không còn đơn giản là sự hờn trách ai đó hoặc thậm chí nó cũng không có sự trách hờn. Buồn khi hiểu rằng mọi thứ chỉ có thể là như vậy thôi.
Khi tôi buồn vì ai đó những lời giải thích hay chọc ghẹo làm hòa hóa ra vô nghĩa vì tôi không còn giận để mà giải thích, tôi không còn vui để sẵn sàng cho việc đùa giỡn với ai. Tôi cần im lặng, cần một khoảng không gian để thả trôi những cảm xúc của mình. Nếu có thể, chỉ cần im lặng bên tôi là đủ. Và nếu thật sự yêu thương tôi thì hãy cho tôi một bờ vai, cầm bàn tay tôi để tôi vẫn có thể ở không gian của mình nhưng không trong sự cô độc của chính nó.
Tháng Ba lại về với Sài Gòn. Phố chật chội, oi bức. Tôi lại thèm được lang thang trên con dốc mù sương, thèm nghe tiếng sóng vỗ dạt dào những đêm trăng trước biển. Thèm lắm được ngủ vùi trong vòng tay của nỗi nhớ và đợi chờ mơ hồ tháng năm rồi lại buồn hơn một chút vì những suy tư, những khắc khoải và những lo lắng không thể định lượng được.
Hôm trước đi ngắm hoàng hôn bên sông Sài Gòn nơi khung trời cũ, chợt giật mình nhận ra bước thời gian quá vội. Lời hẹn cưới nhau năm tôi 30 tuổi với người bạn thân thời sinh viên vẫn được nhắc đến. Hai đứa lại đùa năm sau thì gần quá nên phải gia hạn thôi. Ước gì thời gian có thể quay trở lại quãng đời sinh viên đó, tất cả mọi thứ còn giản đơn và trong ánh mắt vẫn lấp lánh sắc hồng.
Dạo này, bỗng dưng tìm được điểm tựa nơi tâm linh mới. Có lẽ cũng là Duyên. Cảm ơn Người đã ban cho con cả niềm vui với nỗi buồn, để con còn thấy trái tim mình vẫn đang đập với những khát khao!

Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2014

Vỡ

Con tim nhói nơi lồng ngực.
Thèm được ngủ vùi một giấc quên đời.
Muốn được oà khóc như một đứa con nít trong cái tổ ấm cô đơn riêng mình.
Nhưng... nước mắt chỉ lặng lẽ rơi với nỗi buồn của một người không còn là con nít nữa.
Tình cảm lưu lại nơi con tim, lưu lại trong khối óc nên cảm xúc cũng thật sâu, nỗi buồn không đáy.
Tôi sẽ trở về với thế giới riêng của mình.
Hạnh phúc, niềm vui như ánh sao băng vụt tắt.

Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2014

Qua Phố













Chiều
Vạt nắng rớt trên vai em gầy guộc
Tiếng chuông ngân sao khắc khoải thiên trường
Phố vẫn ồn ào nhưng phố lại chênh vênh
Gió và lá giăng buồn lên mắt phố?

Lạnh!
Buồng tim run rẩy khóc
Lá xiết mặt hè khắc vết đau thương
Lời ai nói? Và mảnh đời ai diễn?
Em gượng cười. Ta biết ta thôi

Bình thường lắm! - trong tầm thường giả dối
Sự thực nào chua chát với em tôi?
Ru hời nhé! Những nỗi buồn hãy ngủ
Bờ mi ơi... rung nhẹ... xót lòng thôi

Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2014

Khuyết

Ta mở cửa nhìn mùa xuân ngoài ngõ
Màu vàng phai vạt nắng rớt cuối chiều
Chim ríu rít trên nhành me nặng trái
Mà khoảng trời tha thiết tháng Giêng tan

Phong linh vang nỗi nhớ gửi mây ngàn
Con tim bé nhói đau vì vết cắt
Nắng đã tắt phút giao thời thinh lặng
Lạnh lòng ta. Trăng khuyết chân mây

Tình giờ đây chỉ là mơ mộng vậy
Ta với người thương nhớ nửa trời riêng
Nụ cười vẫn tươi. Buồn sâu mắt biếc
Biết đến bao giờ thôi tiếc giấc mơ chung?


Thứ Ba, 4 tháng 2, 2014

Xin chào hi vọng!

Chiều mùng 5 Tết, Sài Gòn đã đông hơn ngày hôm trước. Gió se lạnh, thổi bay những sợi tóc che ngang mặt lòng lại thấy nao nao buồn mà chẳng hiểu buồn vì điều gì nữa.
Ở nhà được 3 ngày, quyết định đi Sài Gòn vào ngày mùng 4 vậy mà mới tới Sài Gòn thì lại thấy cô đơn và nhớ nhà.
Năm nay, tuy vẫn rời khỏi công ty trưa ngày 30 tết nhưng cũng làm được khá nhiều việc. Do không nghĩ đến chuyện phải theo lề lối cũ của gia đình tôi khiến gia đình thông gia khá thoải mái. Ghé gửi lễ, nghe câu chuyện của em trai anh rể mà thấy thương, lạ lùng với người phụ nữ có thể bỏ rơi những đứa con còn quá nhỏ.
Chiều sập xuống khu nghĩa trang huyện, một mình tôi len lỏi qua những ngôi mộ nằm không theo quy củ nào vào ngồi bên cạnh mộ bố. Lần đầu tiên tôi ra thăm bố một mình. Xung quanh khói nhang nghi ngút, nghĩa trang rợp hoa. Tôi đặt chậu hoa mới mua ở chợ huyện lên mộ và ngồi lặng im bên cạnh mặc cho xung quanh đang diễn ra điều gì.
Quay xe về nghĩa trang thị trấn, nơi anh nằm nghỉ quen thuộc với tôi. Tôi leo lên thành, ngồi vắt vẻo trên bụng anh và bắt đầu huyên thuyên đủ thứ chuyện kể anh nghe. Nước mắt lại lăn trên 2 gò má. Tôi nhớ anh!
Buổi tối, chở mẹ đi chùa ngày cuối năm, tôi không vào Chánh Điện vì lu bu công việc nguyên ngày vẫn chưa thể tắm gội gì. Lang thang ngoài khuôn viên chùa, tôi kiếm cho mình một vị trí đủ để không bị quan sát nhiều. Gió miền cao thổi lạnh run người. Tôi thấy nhớ B. Dù đã nói chuyện với tôi nhưng tôi vẫn cảm nhận khoảng cách rõ rệt nơi anh. Lỗi nào phải của ai, chỉ là quan niệm khác nhau mà thôi.
Năm nay mẹ đi chùa nên chương trình mừng sinh nhật mẹ kèm tất niên trễ. Quà sinh nhật dành cho mẹ là bức tranh tôi tự thêu. Mẹ vui là tôi thấy hạnh phúc rồi. Vì đã hứa với B không ăn nhậu nhiều nên tôi chỉ uống một chút thôi. Tin nhắn của anh đến liên tục làm anh chị tôi phàn nàn nhưng tôi vui vì điều đó, vậy là hết giận rồi. Mọi chuyện về B làm gia đình tôi lo lắng. Tôi hiểu nhưng hãy yên tâm về Út mà, dù thế nào tôi vẫn sẽ vượt qua thôi.
Mùng 2 - đến hẹn lại lên, cả nhà tôi lại kéo nhau đi karaoke xả trét. Bạn của tôi và bạn của chị thứ cũng thấy lạ khi nghe nhà tôi có thể ăn nhậu và chơi chung như vậy. Tôi thì thấy rất bình thường. Tết là để sum họp gia đình mà. Gia đình gần gũi như vậy để xua đi cái lạnh, cái thiếu mà người ngoài chẳng bao giờ hiểu được.
Từ lâu rồi nhà tôi không mấy khi có khách. Tôi đã quen với không khí yên ắng này và nếu thay đổi chắc rằng tôi sẽ không thoải mái. Cái tính ngạo mạn và bất cần, chuộng chất lượng chứ không cần số lượng trong tôi khiến tôi như vậy. Bao nhiêu năm qua cũng đã đủ thời gian cho tôi hiểu rằng những nụ cười và những mối quan hệ thân mật giả tạo ấy chẳng đáng đồng xu nào cả, nhiều khi nó như con dao 2 lưỡi đằng nào cũng có thể làm mình đứt tay.
Giờ này ngồi trong căn phòng nhỏ của mình, hưởng thời gian cuối cùng của kỳ nghỉ Tết năm nay. Mai tôi lại bắt đầu công việc, mong rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp trong năm mới này. Điều ước không mất tiền mua vậy thì tội gì không ước phải không? Cố lên tôi ơi, đi qua đêm tối sẽ thấy ngày nắng lên! Xin chào ngày mới, xin chào Giáp Ngọ!