Thứ Ba, 27 tháng 12, 2011

Cuối Đông

Mấy ngày này thật lạnh. Noel đã qua và con đường về vẫn lung linh, rực rỡ những ánh đèn trang trí chỉ có điều ko đông người như mấy ngày trước, trên con đường dường như còn tôi với tôi thôi.
Ko hiểu sao lại thích những lúc phố thưa người. Có thể mặc nhiên mà thể hiện cảm xúc, ko phải lo ngại bất cứ ánh mắt nào của những kẻ tò mò ko đáng. Phố lại êm êm dập dìu với bóng tôi đổ dài trong khoảng không tối sáng. Cái lạnh từ ngoài xuyên qua lớp vải mỏng manh thấm vào cơ thể. Tôi cũng mặc. Từ từ đi qua phố, đưa tay bắt những con gió để gió cứ thế luồn qua kẽ tay và các ngón tay lại chạm vào ký ức.
Tôi nghiêng người cho gió thổi mái tóc bay bay. Tóc cũng đã dài nhiều sau những lần muốn nhẹ lòng mà cắt. Bất chợt nhớ giấc mơ nào đã đổ trong cái nghiêng của những cơn mưa chiều nhạt nhòa ngày trước.
Sao vẫn biết ko thể sống với quá khứ mà nào có thể giũ bỏ được quá khứ đâu? Chợt muốn nhỏ đôi giọt lệ thương cho con người mình bây giờ vậy mà lại khó. Vô tình, tôi bật cười vang.
Mấy ngày rồi, bé em đã chuyển chi nhánh. Một nỗi buồn cứ nhẹ len vào lòng. Những con người còn lại xung quanh sao bỗng thấy khác quá! Tôi phải tập cho mình thói quen khác để thích nghi với những thay đổi hiện giờ. Tâm trạng xáo trộn với những nỗi chênh vênh mơ hồ.
Hôm qua, đọc câu truyện về tiểu ngạ quỷ bên cầu Nại Hà, những suy tư kéo dài mãi cho tới tận hôm nay chưa dứt. Ko hẳn chỉ vì xúc động bởi tình yêu trong câu truyện mà còn vì nhiều suy tư của tiểu ngạ quỷ khá giống tôi, vì câu nói của người nấu nồi cháo Lãng Quên bên cầu. Nếu được chọn lựa thì tôi xin được thoát khỏi kiếp luân hồi để mãi mãi chỉ là một hạt cát nhỏ bé trong thế giới bao la vô cùng hoặc có thể mãi mãi chỉ là một tiểu ngạ quỷ bên cầu Nại Hà ko cần màng tới những nhân quả trong kiếp con người hay cả danh vọng, địa vị trong thế giới miên viễn xa xôi. Tôi đã nói với mẹ trong lần đưa cha tôi đi xa mãi về một ngày mai nếu lỡ có thể xảy ra với tôi thì mẹ hãy xem đó là một việc thật nhẹ nhàng và hãy sắp xếp mọi thứ giản đơn theo ý tôi. Cũng có lúc tôi cảm thấy hài lòng về mình!
Dạo này, bạn bè cũ gọi báo tin vui nhiều. Cũng may từ hồi đi Sài Gòn học ko mấy khi tôi xuất hiện nên chuyển nhà bạn bè ko biết, tụi nó toàn gọi điện báo gửi thiệp ở nhà đứa nào đó nên có thể tránh được cho mẹ những thứ xúc tác gây buồn. Những người có ảnh hưởng đến tôi cũng đã lấy vợ. Dường như câu thơ tôi viết ngày xưa vô tình là câu định mệnh cho tôi - "kẻ cuối cùng trong mỗi chuyến ra đi". Tôi thấy nhớ nhỏ và thương nhỏ nhiều vì trong suy nghĩ nhỏ chưa hề bỏ tôi đi cũng giống như tôi bây giờ ko liên lạc thường xuyên với nhỏ nhưng lúc nào tôi cũng cầu bình an cho nhỏ thôi. Tôi trân trọng những gì đã có với nhỏ như một món đồ quý giá vô cùng đối với tôi.
Còn chưa đầy một tháng nữa là Tết. Năm nay, bé em sẽ cùng về ăn tết với tôi, ko khí vì thế mà đỡ tẻ nhạt. Tôi đã lên lịch cho kỳ nghỉ này, trong đó có một chuyến hành hương ko gần lắm. Sau tết, có những dự định mới cần làm, ko thể rong chơi mãi vì còn mấy năm nữa là đã 30 tuổi rồi.
Hôm trước, anh cũng báo sắp về, tôi thấy lòng nao nao.
Rồi sẽ ra sao làm sao ai có thể biết. Nhưng dù có ra sao thì mọi thứ cũng diễn  ra theo đúng tất yếu của nó... hà tất phải cưỡng cầu.

Thứ Ba, 20 tháng 12, 2011

KHÚC DÂN CA QUÊ MÌNH




Từ thuở thương nhau mẹ cha hò hẹn


Đồng cạn đồng sâu thấm ánh trăng vàng.


Từ thuở yêu em anh tìm mê mải


Da diết quê mình những khúc dân ca


 


“À ơi! Con cò bay lả bay la…”


Anh thấy cánh cò bay chấp chới


Bóng chao nghiêng Cửa Việt, Cửa Tùng


Sao lòng anh rưng rưng:


“Chim trên rừng còn thương cây nhớ cội


Huống chi người xa người, tội lắm người ơi!...”


 


Anh theo con nước trôi


Dòng Ô Lâu bên bồi bên lỡ


Cô lái đò năm xưa tình phụ


Mái chèo lơi dạ xót đêm dài.


“À ơi… Cây đa bến Cộ còn lua


Con đò đã thác năm xưa tê rồi…”


 


Anh qua nắng xế truông Hồ


Lau lách một thời cấm nghiêm Nội Tán


Trách ai gieo trái sầu cay đắng


Chừ người tìm người úa nửa vầng trăng


“À ơi…Con le le mấy thuở chết chìm


Tình nhân bạc ngãi khốn tìm làm chi”


 


Anh đứng giữa mù sương


Lớp phế hưng bao thành quách cũ


Xa giá, quan quân, trùng trùng sóng vỗ


Cát vàng phai thấm mãi câu hò:


“Mẹ thương con ra cầu Ái Tử


Vợ trông chồng lên núi Vọng Phu


Chiều chiều bóng xế trăng lu


Con ve  kêu mùa hạ
biết mấy thu cho chộ chàng”


 


Khói chiều nay mênh mang


Những cánh đồng thơm mùi tóc rạ


Những cánh diều êm ả


Đậu xuống lòng anh tê tái giọng ai hò:


“Rồi mùa tóc rạ rơm khô


Bậu về quê bậu, biết nơi mô mà tìm…”


 


Anh tìm khúc hát đưa nôi


Ru anh lớn những ngày thơ dại


Biết xót thương bao chuyện tình ngang trái


Chừ để yêu em: muối mặn, gừng cay


“À ơi! Tay bưng dĩa muối
chắm gừng


Gừng cay, muối mặn xin đừng bỏ nhau…”

Thứ Năm, 1 tháng 12, 2011

Bởi! Đời bây giờ hững hờ lắm!

Đó chỉ là một câu nói đùa trêu mọi người trong công ty đặc biệt là chị kế toán xuất, được rút ra khi đọc bài báo về đứa bé 2 tuổi bị xe cán ở Trung Quốc. Nói hoài, ai ngờ bây giờ tôi lại thấy câu nói ấy đúng.
Hợp tan, ly biệt trong cuộc sống đó là chuyện thường tình nhưng có những cuộc chia ly mà nó khiến cho suy nghĩ tôi ko được nhẹ nhàng. Lòng người khó đoán, cũng khó giải thích. Chỉ biết đặt những câu hỏi mà chẳng thể nào trả lời. Có lẽ đối với một số con người, cuộc sống này chỉ đơn giản là một trò chơi trên net.
Ngày đã qua, những thay đổi trong vài tiếng nữa thôi sẽ hiện hữu. Tôi ko háo hức cho ngày mới này. Có quá nhiều thay đổi trong thời gian ngắn khiến cho đầu óc bị choáng váng. Cảm giác chủ đạo là mệt mỏi. Tôi chán cái nơi chết tiệt này. Chẳng có gì hay ho mà toàn là đấu đá, tranh giành phù phiếm. Tình người là thứ sa sỉ nên hiếm thấy nơi đây? Có lẽ... Thứ có thể thấy là những giọt nước mắt uất ức nghẹn ngào hay những lời chửi thề khó nghe nhưng mà nghĩ thì chửi cũng phải. Tôi ko tham gia vào công việc của mấy người cùng bộ phận nữa bởi trong suy nghĩ tôi họ là những động vật máu lạnh. Có lẽ tôi rảnh quá nên ko ai làm gì tôi còn tôi thì lại suy tư về họ vì những gì đang diễn ra trước mắt.
Gần đây, tôi cảm thấy chỉ muốn xa cuộc sống này. Tình người nhạt nhẽo, lời hứa chóng phai, có gì để hồi phục niềm tin và hi vọng vào con người nơi tôi khi tâm hồn ngày càng trơ như đá. Đó là bản năng tự thích nghi thôi dù tôi ko muốn.
Tạm biệt những người trong cuộc chia ly hôm nay!

Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011

Vô thường

Buổi sáng, ngồi trong quán cà phê, tiếng chim hót thánh thót cùng những âm thanh thâm trầm của dòng nhạc trữ tình mà bình thường vẫn thích... cảm giác chút bình yên trong phút giây ấy.

Chờ một người, nhưng lại ko có cảm giác chờ đợi. Mọi thứ cứ tự nhiên đến rồi sẽ tự nhiên đi nên bất chợt chẳng thấy một chút cưỡng cầu. Nhớ những buổi dạo chơi trên bờ biển sớm mai của thời gian trước, sóng sẽ cuốn trôi ngay dấu chân ta vào lòng biển khi ta nhấc chân lên để in hình một dấu chân khác lên bờ cát trải dài.

Những ranh giới mong manh trong cuộc sống luôn luôn tồn tại. Đời là vô thường! Sự tiễn đưa lại cho ta cảm nhận điều đó sâu sắc. Đắng cay hay hạnh phúc rồi cũng sẽ kết thúc dù ta có bằng lòng hay ko. Thời gian tiếp tục trôi đi, thực tại dù có thế nào trong cảm nhận của ta, ta vẫn phải chấp nhận nó. Có nên chăng giữ mãi trong lòng để ngập tràn nỗi muộn phiền về quá khứ trong khi cuộc đời... nếu đã sống thì phải hướng về phía trước? Một mai ko biết khi ta nằm xuống rồi có phải ân hận điều gì vì cuộc sống hôm nay ko?

Người đã cách xa ta! Mà người đã bao giờ gần ta? ...thế nhưng, lần xa cách này là xa xôi lắm. Ta ko níu giữ người cả trong lời nói và suy nghĩ... nhưng ta chẳng biết nên khóc hay nên cười bây giờ nữa. Ta cảm thấy cuộc sống này niềm vui nhỏ bé quá đi thôi! Những gì đã qua ta mong như ta ước nguyện với người. Ta lại sống với những gì hiện tồn tại trong cuộc sống của ta. Tương lai - 2 từ ấy khiến ta thở dài. Nhưng, phải cố gắng thôi để ko phải hối tiếc. Ta mong đến lúc ta ko còn đủ sức mà dừng lại trên con đường của mình, cảm giác của ta thật bình yên.

Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011

Nắng vẫn hồng trong đôi mắt của em

Em đã ko còn là em của 2 năm về trước - cái thời vẫn thích đi dạo dưới mưa, nhìn ngắm những giọt nước rơi xuống từ giữa khoảng ko bao la vô tận. Anh chắc hẳn cũng vậy? Tất nhiên là bấy nhiêu thời gian đã trôi qua thì cuộc sống sẽ mang đến cho em cũng như cho anh nhiều điều khác nữa phải ko anh? Chúng ta đều đã trưởng thành hơn. Để có được sự trưởng thành ấy mà mỗi người cũng mất đi nhiều thứ, có lẽ thế... Ước mơ của em về tương lai giờ cũng giản đơn hơn, đây có thể coi là biểu hiện của việc chấp nhận thức tại ko anh nhỉ? Mà với việc ước mơ về tương lai giản đơn này hình như làm em nhẹ nhàng hơn.
Thời gian trôi qua, em ngỡ đã phôi pha nhiều thứ giữa hai chúng ta. Mà anh nghĩ xem thực sự có phải là như vậy? Tuy nhiên, ở đây vẫn có những mơ hồ nào đó mà em ko thể thoát khỏi. Điều này, có lẽ ko ai có thể cảm nhận sâu sắc hơn chính bản thân em. Anh có thể hiểu và hình dung ra phải ko anh?
Em phải thừa nhận một cảm xúc rất khó tả nhưng lại rất quen thuộc khi nói chuyện cùng anh hôm trước. Có những thứ phôi pha lại trở về hay thực chất nó chỉ nằm ở góc khuất chứ chưa hề phôi pha? Tuy nhiên, hiện tại của em còn có những gì đã đến trong thời gian 2 năm qua. Rồi cuộc sống sẽ đưa ta về đâu? - ko ai biết trước. Thôi cứ để mọi thứ đến theo quy luật tự nhiên và cái gì ra đi sẽ ra đi cũng theo quy luật ấy. Bạn em sợ sự trở lại của anh sẽ khiến em hi vọng về một điều gì đó mô hồ như xưa, điều mà bạn em muốn là em lại tiếp tục tin yêu cuộc sống này thôi. Em bây giờ, ko muốn nghĩ nhiều quá để phức tạp hóa mọi thứ lên, cũng chẳng cần phải đề phòng bởi nỗi buồn đau ko còn xa lạ khi con người tồn tại trong thế giới này nữa. Em tin dù bất cứ chuyện gì xảy ra thì đều có cách giải quyết ổn thỏa, điều quan trọng là phải có đủ thời gian. Cuộc sống sẽ tốt đẹp với những ai tin tưởng vào điều tốt đẹp của cuộc sống. Em cảm thấy mình vui hơn trong mấy ngày vừa qua dù lòng em ko yên vì nhiều yếu tố khác. Sẽ ra sao anh nhỉ? - Anh đã từng nói "em yêu sắc màu cuộc sống" nên dù cuộc sống có buồn hay vui thì nắng vẫn hồng trong đôi mắt của em, phải ko anh?

Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2011

PARTY FOR ME

Một
bữa tiệc ko đúng ngày vì ảnh hưởng của công việc. Ko định sẽ tổ chức
nhưng vì mọi người ko hài lòng với ý định đó của tôi nên nó đã diễn ra.
Tuy nhiên, vẫn thiếu 2 nhân vật so với dự tính. Đành chịu thôi, công
việc dịch vụ mà. Cũng tranh thủ làm được vài kiểu, giờ post lên làm kỷ
niệm với đồng nghiệp nơi này. Cảm ơn mọi người!














 





 





 





 





 


Thứ Năm, 15 tháng 9, 2011

Chia Tay Tuổi 24

Trong sự bình lặng của cuộc sống hiện tại, tuổi 24 trôi qua nhẹ nhàng.
Ngày hôm nay thời tiết của Sài Gòn khá tốt, ko có cái ướt át của những ngày mưa cũng ko có cái nắng khô hanh mùa hè. Một chút nắng, một chút gió làm lòng ai thoảng thốt suy tư rồi cũng gật đầu mỉm cười với những gì đang có.
Nếu cuộc sống của một con người ko có bất kỳ mong ước nào thì có ý nghĩa ko? Câu trả lời chắc chắn là ko. Do đó, tôi cũng giống như bao con người khác có những mong mỏi của riêng mình, mà suy xét đến cùng thì biết đâu những điều tôi mong mỏi còn nhiều hơn người khác. Con người thật sự là rất tham lam trong cái thế giới này. Tôi thấy buồn cười cho những điều của bản thân mình mới ngớ ngẩn làm sao.
Ngày hôm nay ko phải là ngày tôi đợi. Nhưng, về tất cả các khía cạnh của cuộc sống tôi: gia đình, tình bạn, tình yêu, công việc... đều diễn ra như những gì tôi nghĩ, tôi bằng lòng với thực tại bởi có thứ mình muốn nó nhiều hơn nhưng nó cũng mãi chỉ có ngần đó thôi còn có thứ thì muốn nó ít đi nó vẫn hào phóng với bản thân mình vô điều kiện vậy thì hà tất phải cưỡng cầu.
Chia tay tuổi 24, tạ từ những vui buồn cũ.. có lẽ tôi càng ngày càng khác xưa. Điều đó cũng chẳng làm sao cả, có ảnh hưởng thằng Tây nào đâu và vấn đề quan trọng là tôi muốn thay đổi. Tôi muốn - đơn giản là thế thôi.

Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2011

Tháng 9 Về

 



Tháng chín lại về trên phố mưa rơi


Thu qua bao lần mà Sài Gòn vẫn vậy


Chỉ có em... già đi trước tuổi


Đã biết yêu Sài Gòn... không như buổi đầu tiên




Tháng chín về nắng cũng dịu hiền


Me vàng lá rơi đầy vai em nhỏ


Có phải không anh: "Mùa thu trên phố"?


Thiếu một bàn tay nên có chút đơn côi




Tháng chín lại về nơi ấy xa xôi


Anh hãy nhớ khoác lên mình áo ấm


Trời bên đó lạnh lùng chi lắm


Để như đông nào se sắt trái tim anh




Tháng chín về... lưu bút ngày xanh


Buồn vui cũ cũng cựa mình tỉnh giấc


Có những thứ phôi phai là điều rất thực


Nên sỏi đá buồn cho giọt nước mắt thủy tinh...




Tháng chín về. Ôi tháng chín mong manh!


Ai sẽ hát tình ca đón mừng thu tới?


Hay chỉ mỗi em với nỗi buồn vẫn đợi?


Ngậm ngùi phương trời... vàng tha thiết... thu xưa.


 


Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011

Relax

Nghỉ 2 ngày. Tính vô chùa gặp mẹ thì sáng sớm mẹ gọi điện nói chuẩn bị về nhà. Hôm trước có đến một lần nhưng vì khóa học Phật Thất nên thầy ko cho gặp mẹ. Chẳng hiểu sao lúc ấy lại tủi thân mà đỏ hết cả mắt. Giờ thì mẹ về rồi, lại lỡ một lần nữa.
Chị lên tới, 2 chị em đi Đầm Sen chơi. Đây hình như là lần đầu mình đi chơi thật sự trong những khu vui chơi dù ko phải là đến những nơi đó lần đầu. Mình đòi chơi nhiều trò chơi như một đứa con nít nào là đạp vịt, rồi lên đu quay, sang vượt thác, chơi xe điện đụng... Mình và chị đã cười thật nhiều. Mình ko còn muốn đóng vai một kẻ độc lập đến xa lạ với những người mà mình thương yêu. Thật thoải mái khi mình cứ là một đứa em như thế.
Chiều tối, đưa chị đi cà phê Seven-teen ngắm thành phố lên đèn. Ngồi uống cà phê ngắm nhìn thành phố từ trên cao thật thú vị! Dải đường băng của sân bay Tân Sơn Nhất kéo dài, những chiếc máy bay cất cánh liên tục, những con người trong đó đang đi về đâu nhỉ? Mình lại bắt đầu suy tư. Chị nói một điều ước mà mình cũng đang ước "giá mà có thể bay đi nhỉ, đến một nơi nào đó". Mình buột miệng: "Hà Nội". Ko hiểu vì sao mình lại nói trong vô thức như vậy vì khi ngồi nghĩ lại thì mình đã định ko ra ngoài ấy nữa rồi. Mình nhoẻn miệng cười với chị. Lại huyên thuyên về ko gian của quán, về bài hát đang phát, về con đường 1 bên rất nhiều ánh sáng màu vàng và 1 bên rất nhiều ánh sáng màu đỏ phía dưới kia, về dải đèn quốc lộ 1A phía xa và những chuyến đi trong tương lai ko gần... Một ngày nghỉ trôi qua.
Ngày mới đến. Mình chỉ ở phòng. Bạn nói biểu hiện của mình gần đây là mình mắc bệnh "tự kỉ lâu năm" có lẽ đúng. Ngoài những thời gian dành cho người thân còn lại đa phần mình chỉ thích ở một mình. Ko muốn chat, ko muốn nhắn tin, ko muốn gọi điện và cũng chẳng muốn hẹn hò. Những con người ở chỗ làm khiến mình nảy sinh nhiều cảm xúc. Có lúc, mình thấy họ thật ích kỷ biết bao, ai cũng chỉ biết ôm khư khư cái lợi ích của bản thân để hành xử. Có lúc, mình lại thấy họ cũng đáng yêu lắm chứ! Đi đứng, cười nói, đùa giỡn giống như trẻ con vậy. Lúc đó, mình thấy vui vui, nếu ko vào làm ở đây thì chắc sẽ chẳng bao giờ mình hiểu và gần những con người trông cái vẻ ngoài bặm trợn như thế này. Nếu ko phải vì kiếm kế mưu sinh thì chắc mọi người ai cũng đáng yêu cả.
Cũng đã lâu rồi, mình ko nói chuyện với "bờ vai tưởng tượng". Mà cái tên đó đến bây giờ đã là quá khứ trong cảm nhận của mình. Đúng, chỉ còn có thể gọi nhau bằng cái tên bình thường như người khác gọi thôi. Cậu hiểu, đúng ko? Ngày trước, mỗi khi tớ cảm thấy chông chênh tớ đều nghĩ đến việc tớ còn người bạn là cậu, chỉ cần cậu biết tớ như vậy cậu sẽ nói một điều gì đó để tớ cười hoặc chỉ một câu nói thôi cậu cho tớ cảm giác tớ ko phải một mình. Bây giờ, nhiều lúc tớ cảm thấy mình thật đơn độc, tớ ko cảm thấy có chỗ dựa khi nghĩ tới cậu nữa vì cậu ko còn là bờ vai tưởng tượng dành cho tớ. Tớ nhớ cậu. Nhưng nó ko đủ để vượt qua cảm giác muốn một mình của tớ. Mỗi lúc tớ vùi đầu vào phim net là tớ biết giai đoạn đó tâm trạng tớ tệ hơn, dù thế tớ vẫn vùi đầu vào. Sau thời gian vắng mặt, cậu trở lại, khác trước rất nhiều. Tớ ko dám lấy điều mình muốn ra để mong cậu như vậy. Tớ chỉ mong sao cậu sẽ thấy vui. Điều gì thay đổi cậu cho là tốt thì cậu cứ giữ lấy vì cậu là người duy nhất phải sống với những chọn lựa của mình.
Trời mưa lớn. Đêm nay sẽ lạnh lắm đây. Cuộn tròn trong chăn ngủ vùi như mèo ngoan. Ngày mai đến, sẽ lại bắt đầu.

Thứ Hai, 29 tháng 8, 2011

Em tìm gì nơi ký ức rất xưa?



Em tìm gì nơi ký ức rất xưa?
Thời gian đã phôi pha bao mùa gió
Sương trắng giăng... trăng về viễn xứ
Con dốc nằm giữa phố cũ chênh vênh...

Ai đã xa rồi, ai có nhớ mong manh?
Chỉ là chút bóng của ngày qua hằn in - Phế tích!
Em khẽ chạm rêu phong phút giao thời chiều lặng
Trong giấc mơ hoang, thành quách bỗng huy hoàng.
Cánh chim thu ngày ấy đã lạc giữa chiều vàng
Là vì anh? Vì em? Hay vì những điều không thể nói?
Phố em ở lạc mùa từ đó
Anh nghĩ gì khi em gọi: Phố Lang Thang?

Trời vẫn mưa... những cơn giông bất chợt
Em có thấy gì ngoài khoảng trống chông chênh
Nỗi nhớ bây giờ đâu có đủ làm em bật khóc
Ảo ảnh xưa cũng chẳng góp nổi nụ cười.
Anh đã quên rồi nên anh quá xa xôi
Đưa tay cố với. Chỉ được nỗi buồn trong hơi thở
Bút hững hờ im lìm bên trang vở
Câu thơ ngậm ngùi không cất nổi tiếng thở than.

Em tìm gì nơi ký ức... Sẽ tan!
Gió khuya lạnh cợt đùa làn tóc rối
Ánh mắt nhìn xa xăm như chờ đợi
Con thuyền nào đưa em trở lại miền thương?

Thứ Tư, 10 tháng 8, 2011

Vui Một Chút...

Một việc làm nho nhỏ của mình có kết quả vào chiều nay. Chế độ của những người cộng sự được hợp lý hơn kể từ kỳ này. Có thể có người cho rằng mình bao đồng, mình lanh chanh. Điều đó là chuyện thường tình bởi trong con mắt của những người ko ưa mình, mình chẳng có gì hay ho cả. Chuyện nhỏ! Tất cả là bình thường thế thôi! Mặc kệ người ta nghĩ gì thì nghĩ. Quan trọng là mình cảm thấy vui vì điều đó, ít ra mình đã làm một việc có ý nghĩa theo cách cảm nhận của mình.
Mình lại chuẩn bị chia tay một người. Khi một người ra đi, nếu sự ra đi đó mở ra một chân trời mới thì cũng nên chúc mừng người ấy. Mình nhận thấy, dần dà sự điều tiết của lý trí càng ngày càng chiếm ưu thế trong cuộc sống của mình.
Hôm nay, một anh làm chung nói với mình "anh nghĩ, ai thích người nào mà cố giấu thì đúng là đại ngốc, cuộc sống ko có nhiều cơ hội". Ko biết ảnh nói vô tình hay cố ý. Có thể chỉ là do mình nhạy cảm quá thôi. Mình chợt mỉm cười vì suy nghĩ của nhiều người trong thời gian này. Mình ko biết mình đang như thế nào nữa, đầu óc mình trống rỗng.

Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2011

Giấc mộng vàng dễ gì từ bỏ???

Tan chưa giấc mơ tôi? - Ko biết, cũng chẳng muốn biết để mà chi. Từ nhỏ đã quen với cuộc sống phải qua nhiều gập ghềnh thế nhưng trong lòng cũng tự hỏi ko hiểu vì sao mọi thứ tôi có được đều phải khó khăn đến thế.
Ngày hôm nay, cảm giác ko được ổn. Chẳng biết cảm xúc của tôi lúc này được quy ra một phạm trù gì nữa. Đôi lúc, chính bản thân cũng ko thể hiểu nổi mình. Đời là thế đấy!
Nhưng, những thông tin phong phanh ngày hôm nay có làm tôi từ bỏ giấc mộng mình? Có lẽ ko thể nào đâu. Con người tồn tại với những hoài bão, chỉ có chừng ấy khó khăn thôi mà nhụt chí thì sao nhỉ??? Đem ném ngay vào góc khuất của xã hội thì tốt hơn. Giải quyết được tình trạng tăng dân số hiệu quả lắm đấy.
Trong khoảng 10 ngày nay, cảm giác cứ muốn hờ hững trước mọi thứ. Đọc một entry của người bạn xong cũng tắt đi. Cũng chẳng biết mình đang mong chờ điều gì. Các hoạt động dường như theo thói quen mà thôi. Cảm thấy mệt mỏi cho sự nhiệt tình của bản thân tôi trước giờ. Với tôi, điều gì cũng có giới hạn của nó.

Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011

Em cứ đợi mặc bao lời của gió...



Với anh


Suốt mùa hè dầm chân chờ mong
Em sợ nắng cháy dần thương nhớ
Hết tiếng ve mới giật mình bỡ ngỡ
Ngọn khói cuối cùng rời bỏ đam mê


Lửa đã tàn, nỗi nhớ gói vào thu
Gom tro than rồi đi như chiếc bóng
Em cứ đợi, mặc bao lời của gió
Gió chẳng thật thà có phải thế không anh?


Mùa đông! Mùa đông thông thái ơi!
Ai xé đôi nụ cười ta ngày ấy
Em chẳng biết, chỉ mỗi lần chợt nhớ
Nửa nụ cười côi cút hóa vần thơ


Mùa xuân nào thì cỏ cũng xanh thôi
Dẫu màu xanh có làm ta bối rối
Trời- đất –em- anh, ai người có lỗi?!
Hãy mang chính mình trả lại miền thương.


Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011

Cuối Tuần Kín Lịch Chơi Bời

Ko được nghỉ vào cuối tuần nên đối với mình ngày nào trong tuần cũng giống nhau nhưng với bạn mình thì khác.
Sáng: Là ngày cuối cùng của tuần trực vệ sinh phòng nên mở mắt là một tá công việc đang chờ đợi
. Ko sao, một tí là xong ngay thôi... mình đảm đang mà
. Gần xong việc thì bạn gọi đi cà phê sớm thôi
. Chà! nghĩ đến chuyện cà phê, ngồi buôn dưa lê chuyện trong nhà ngoài phố tỉnh cả người
. Ấy thế mà trời lại đổ mưa
, chờ hoài cũng chẳng tạnh
mở đầu một ngày thế này thì thật là ảm đạm thay. Bạn lại nhắn tin, nấu cơm cho ăn rồi đấy
. Vào tắm cái đã rồi đội mưa đi đại thôi ko nên để người khác chờ
.
Trưa: chương trình karaoke đã đến
Mặc dù ko hào hứng lắm nhưng ko nên làm người  khác ko vui vì cái bộ mặt mình, mà việc mình đóng một cái bộ mặt vui tươi cho người khác thấy cũng đâu có j là khó khăn đâu, chuyện nhỏ ấy mà
. Tranh giành bài hát với người khác cũng đâu kém tẹo nào đâu, đến mình cũng phải phục tài mình
.
Chiều: Về trước thôi, đến giờ làm rồi
. Trời đã tạnh mưa, phóng xe như bay từ Bình Thạnh về Tân Phú (chả hiểu mình có phải là con gái ko nữa
). Đến công ty, bước vào phòng vẫn cái kiểu chào hỏi rôm rả mọi ngày nhưng hôm nay lại còn được phụ họa bởi một người nữa (vô tình về đến đúng lúc mình vô) Trời ơi! chết mất. Mọi người quay lại chọc rồi
. Phải giở kiểu đỏng đảnh ra thôi "ừ, chúng nó đi hẹn hò về đấy"
(nói xong tự nghĩ tự ói). Vào vị trí thôi, ngoài công việc ở công ty hôm nay vẫn còn được phân công một công việc khác trong giờ đi ăn (hỗ trợ cho chương trình ăn chơi tối nay), con người đa năng thế đấy
.
Tối: Sắp hết giờ làm rồi, hôm nay cho phép chấm công sớm vì có mấy người đang đợi mình ở "ốc biển"
. Tưởng là mình ra sớm, ai dè ra ngoài sàn thì chuông báo hết giờ làm đã vang lên rồi, trời mưa nên hết khách sớm chú quản lý cho về... haha đúng là "thiên thời, địa lợi, nhân hòa"
. Tèn ten, đón bé em thôi, bánh kem đây rồi, quà đây rồi, thẳng tiến Ốc Biển
. Chủ nhân của buổi tối hôm nay có cái kiểu bất ngờ đến lúng túng ko biết làm sao khiến mình phải phì cười
. Thật ko ngờ bày cái trò bánh kem, quà cáp này cho hắn thì mình và bé em là người đầu tiên đấy
. Cụng ly "happy birthday" nào
.
Khuya: cha mẹ hắn gọi nãy giờ rồi
, out thôi bà con mình tự do mình khác
. Chở bé em về, lại chạy xe một mình rồi, lạnh quá!
. Cuối cùng thì cũng về đến phòng. Bé em đang ngủ. Mình cùng buồn ngủ rũ người
nhưng mà phải tắm qua cái đã nào. Hắn gọi. Mình biết chắc là sẽ thế mà
- Sốc vì món quà
. Hắn thành thật muốn chết, mà mình buồn ngủ wa' ko nói nhiều, sáng dậy nghĩ mà mắc cười ko chịu nổi.
Đúng là một ngày làm thì ít, ăn chơi thì nhiều

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2011

Stop!

Về quê dự đám cưới người bạn. Muốn dành nhiều thời gian bên gia đình hơn nên chỉ đi tiệc xong rồi về. Thế nhưng, cuối cùng thì cũng mình với mình lẩn quẩn.
Chiều ngớt mưa, đạp xe ra nghĩa trang thăm anh. Ko mang theo hoa nên lớp đất mới đắp thêm sau ngày hôm qua vẫn còn đang trống.
Tối về nhà, đem cái kỷ niệm hằng ngày của thời gian đã qua ra đốt. Mình vẫn biết chẳng vui gì hơn với hành động ấy nhưng hãy để ngày tháng qua lùi về dĩ vãng và theo quy luật thời gian sẽ có những việc nhắc lại chẳng nhớ nó đã diễn ra bao giờ.

Thứ Hai, 25 tháng 7, 2011

Ru Êm

Ko hiểu sao mấy ngày nay trong người thấy mệt mỏi rã rời, chẳng còn muốn làm gì, chỉ muốn được nằm  yên trong tổ ấm mà thôi. Trở về với Sài Gòn, lại là cái nóng ngột ngạt đến khó chịu, lại những cơn mưa ào ào nhiều khi ko có gì báo trước, lại công việc hằng ngày, lại những hẹn hò đôi khi muốn đôi khi ko.
Kết thúc khóa học với kết quả tốt nhưng cảm giác cũng bình thường giống như đó là cái lẽ tất yếu tự đặt ra cho mình rồi, ko có gì phải ngạc nhiên cả. Ấy thế mà hôm nay cũng đem ra để nhõng nhẽo với mẹ. Dường như trời phú cho khả năng nhõng nhẽo bẩm sinh rồi nên thường được người ta đánh giá là "nhí". Lầm to!!!
Tan ca, chạy xuống chị. Lâu rồi mới xuống... mà trong cái thời điểm này thì uể oải quá đi, trời thì chuyển mưa nữa. Thế nhưng đã nói đem quà xuống rồi thì có lết cũng phải xuống thôi, ko thích thất hứa với bất kỳ ai mà.
Chị mở cửa trong bộ dạng cuốn khăn trên đầu (vì tóc ướt) trông cứ như người con buôn làng chính cống => ko nhịn được cười. Trước khi đi cứ nghĩ rằng bà chị chạy xe hơn 100km chắc nhìn như bánh bao chiều ấy thế mà trái lại trông tươi tỉnh, trẻ trung hơn nhiều so với sự tưởng tượng. Công việc của chị ko còn khó khăn, bức xúc như trước đây, những điều làm nặng lòng nay đã vơi đi nhiều. Bất chợt cảm thấy vui vui!
Chị nói người ta đi coi ngày, hối cưới mà chị thì do dự. Haizzz... Mình hiểu vì sao chị lại như thế, nếu là mình thì mình cũng vậy thôi. Tuy nhiên, ko thể xuôi theo cái chiều hướng ấy mà phải nhìn cả những mặt tươi sáng hơn nên mình vẫn vô tư thao thao những luận điểm tích cực của mình. Mẹ sẽ yên tâm và mình cũng thế. Mình mong ai đó sẽ che chở cho chị trong cái thế giới xô bồ này để ko còn cảm giác bơ vơ nữa. Vì sao chị cứ thích "lục bình" mãi thế? mình cảm nhận điều đó chẳng tốt tí nào.
Mình thoáng nghĩ, vào ngày vui ấy mình như thế nào? mẹ như thế nào? Hehe, bất chợt mình nói với chị mình ko mặc váy đâu vì sợ đẹp hơn cô dâu mất, chị cười phá lên. Thoải mái!
Con đường về dường như dài hơn dưới cơn mưa. Ai ai cũng vội vàng. Riêng mình thì vẫn bình thản. Mưa hôm nay dịu dàng như vòng tay, ngọt ngào như lời hát êm mượt. Con sông chìm trong bóng tối bởi cột đèn cao áp ko đủ rọi sáng đến nơi xa bình yên đến lạ! Mưa vẫn vỗ về...

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

Slideshow Kỷ Niệm


Còn nhiều thứ để nhớ, đầy chật cả mơ ước trong dĩ vãng và ở tương lai.

Thứ Tư, 20 tháng 7, 2011

Di

Photobucket

Có gì như là quên lãng... Một chút nhớ chẳng đủ khơi dậy nỗi niềm... Một
chút buồn chưa cất thành vần điệu... Một chút vui sao buông tiếng thở
dài!


Thứ Hai, 11 tháng 7, 2011

Nước mắt bao giờ cũng chảy xuôi


Quy luật muôn đời ko thay đổi là thời gian luôn đi về phía trước.
Trẻ con rồi sẽ lớn lên và ngày nào đó sẽ già đi... điều tất yếu nữa sẽ là trở về với đất để nghe những lời tâm tình của đất mẹ đã nâng đỡ cả cuộc đời ta.
Nó - bây giờ có thể nói là đã lớn dù chưa được gọi là mẹ của con nít và nếu có người ko nghĩ nó đã lớn thì chỉ có mẹ của nó thôi.
Nó ko sống gần mẹ cũng 7 năm rồi, khoảng cách ko xa (chỉ hơn 100km) nhưng chẳng mấy khi nó về nhà...ko phải vì nó ko biết nhớ. Đã có lúc, nó như một đứa trẻ con nước mắt giàn dụa vì nhớ mẹ. Rồi thời gian, rồi cuộc sống với những va vấp lúc nhẹ, lúc nặng nước mắt ko còn dễ lăn dài như xưa nữa và có về nhà nó cũng ko cho nó được quyền khóc bù lu bù loa trong lòng mẹ dù nó rất muốn.
Sống một mình, nó cũng bắt đầu phải học cách tự lo toan mọi thứ trong cuộc sống.
Thỉnh thoảng, nó lại ước mình có thể trở lại với cái tuổi thơ bé dù ngày tháng đó đối với nó cũng ko dễ dàng (người ta nói khi nhìn lại, quá khứ thường là thiên đường do con người dệt lên mà).
Nếu nói cuộc sống công nghiệp nơi này làm nó ko có thời gian để chăm sóc mình kỹ lưỡng thì hình như đó chỉ là lý do. Nó chợt nhận ra một điều ít khi mà nó biết làm đá chanh, mua C sủi, mua trái cây, làm sinh tố... cho bản thân mình như những đứa con gái khác. Đến vô công ty mà ly ngũ cốc cũng do cô thu ngân làm cho nó thì nó mới uống... còn gì để nói nổi nó nữa? Nó chợt chạnh lòng khi nghĩ về mẹ.
Ngày xưa, khi nó còn ở nhà ôn thi, mẹ pha nước chanh, làm cam vắt mang vào tận phòng cho nó. Chiều mẹ lại đưa vô chôm chôm, xoài, ổi... nhà có thứ gì mẹ để dành cho nó thứ đó, nhiều khi còn phải dụ nó ăn. Mẹ phải làm 2 bổn phận đối với nó mà vẫn có thể chu đáo như vậy. Nghĩ lại, nó đã làm gì cho mẹ? - Nó ko biết nói lời yêu thương cho mẹ mát ruột. Nó lì lờm, ngang bướng, một vấn đề nó cho là đúng thì ko thể thay đổi được. Nó ko thích nhổ tóc sâu. Mẹ đau lưng nó đấm bóp một chút là nó đã mỏi nhừ rồi, sau đó,  họng của nó còn than nhiều hơn cả mẹ. Rồi nó đi, chẳng mấy khi thấy nó về. Nó về, có thể trong ngày thôi nó lại đi. Lâu lâu nó mới gọi điện cứ như chẳng có gì phải lo lắng. Tóm lại, nó là đứa vô tâm.
Câu nói "cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng" quả ko sai chút nào. Trên đời này, chỉ có đấng sanh thành ra mình khi cho mình bất cứ thứ gì đều ko có toan tính nào trong đó cả, có chăng chỉ muốn nhận lại là sự ngoan ngoãn của đứa con mình và muốn nhìn con sống hạnh phúc, bình yên. Mẹ nó cũng vậy, đến tận giờ này, dù đã chọn một con đường (nó biết mẹ nó nghĩ đi con đường đó mẹ nó vẫn có thể bảo vệ được những đứa con mình) nhưng cũng ko đành ra đi khi vẫn còn ngổn ngang trăm mối mà trăm mối ấy từ đâu? - cũng từ chị em nó mà thôi.
Rồi có ngày nào nó sẽ giống như mẹ? Có những đứa con và yêu thương chúng hết lòng? - lúc ấy có lẽ nó sẽ hiểu hơn lòng mẹ nó. Nhưng, nó ko muốn xa hơn nữa cái ý nghĩa của đời nó, dù đã dặn lòng phải chuẩn bị tâm lý, nhưng nghĩ đến điều ấy sao nó vẫn thấy cay cay khóe mi. Cuối cùng thì nó vẫn chẳng làm được gì cho ra hồn...

Thứ Bảy, 9 tháng 7, 2011

Vẫn mãi lặng im...?


Lâu lắm rồi tôi mới thấy anh. Nhưng chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Thời gian sao ko dừng lại phút giây ấy mà chỉ có con tim tôi thôi... như muốn dừng lại vì quên công việc cần làm.
Đã bao lâu rồi nhỉ? Tôi như một cánh hoa lặng lờ trôi theo dòng chảy của những lo toan đời thường. Những nụ cười tươi luôn thể hiện cho người ta thấy thì bao giờ khi quay mặt đi lại là một tiếng thở dài.
Ngày hôm đó - cái ngày òa vỡ thật buồn... cho đến hôm nay... tôi nhớ rất rõ là bao lâu rồi nhưng tôi luôn tự cho rằng... ko nhớ.
Người nào buồn hơn giữa tôi và anh? Có gì để so sánh??? Tôi sống cuộc sống của tôi, tôi biết những ngày trôi qua như thế nào với mình. Còn cuộc sống của anh? - tôi ko biết và có lẽ cũng chẳng bao giờ biết...
Chờ đợi là 2 chữ gắn liền với bước chân tôi khi đã đi qua một quãng đời. Và từ trước đến nay, sự chờ đợi nào có ý nghĩa lớn thì kết quả chỉ vỏn vẹn trong 2 từ "vô vọng" - Tôi quen rồi! Quen với những hi vọng lụi tàn để lại những tro than kỷ niệm ám muội trên vết thương gợi nên nỗi xót xa âm thầm, dai dẳng.
Lật từng trang kỷ niệm trong trí nhớ mình, cảm xúc trĩu nặng. Giá mà mít ướt được thì sẽ tốt hơn!
Tôi ko còn cảm xúc như ngày xưa đối với những cơn mưa (có phải là tại anh?). Tôi cần gió. Tôi thích những khoảng trời lộng gió. Gió làm tôi cảm thấy chênh vênh hơn nhưng gió lại giúp tôi thoát khỏi cảm giác ngột ngạt, tù túng. 
Anh đã đến, mang cho tôi sự ấm áp, niềm hạnh phúc và những giấc mơ. Song, niềm vui đến thật vu vơ và nỗi buồn sao đến vội vàng như anh nói. Tôi - một kẻ có quá nhiều khiếm khuyết tới bây giờ cũng chẳng dám mơ ước gì xa hơn, chỉ có một mơ ước nhỏ thôi mà tôi hi vọng có thể thành sự thật nhưng ko biết anh sẽ thế nào.
Thời gian gần đây, anh im lặng... cũng là sự im lặng như lần ra đi ấy.
Tôi cũng vậy. Tôi muốn gạt đi những hoang đường trong cuộc sống của tôi. Điều gì tốt đẹp sẽ đến? tôi ko còn tin nữa. Tôi phủ nhận sự hiện diện anh trong cuộc sống tôi vì thực tế chưa một ngày qua đi có anh hiện diện... Thế nhưng, tôi ko thể phủ nhận sự tồn tại của anh với chính mình vì những nỗi nhớ âm thầm là có thật. Tuy nhiên, tôi vẫn thường tự nói với mình rằng chẳng có gì để nhớ cả cho nên ta chẳng nhớ gì.
Thế đấy, tôi vẫn luôn là kẻ giả vờ như thế, gạt gẫm người, gạt gẫm mình. Mà có nực cười ko khi bản thân thì dối gian chính mình mà lại đi khuyên người khác phải thành thật với cảm xúc?
Vậy thì trong những giây phút này đây, tôi sẽ về với tôi rất thật...
Xin lỗi cảm xúc tôi vì tôi đã gò ép nó quá nhiều...!

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2011

Lưng Chừng


Tỉnh giấc vào cái thời khắc ko biết có thể gọi là sáng hay vẫn còn là đêm khuya. Căn phòng trống trải, lặng lẽ. Bên ngoài, những giọt mưa khuya nhè nhẹ rơi trên thềm. Nhạc điệu buồn, lòng người man mác... cánh cửa là ranh giới giữa cô đơn và khoảng trống chông chênh.
Thèm một bản nhạc, một lời ca quen thuộc để cảm thấy ấm áp hơn và khát khao hơn trong những thứ vô chừng của cuộc sống. Dù sao thì vẫn hạnh phúc khi còn có điều để mong mỏi trong lúc này đây.
Cũng đã tròn ba năm. Thời gian cứ trôi qua ơ thờ  ko bao giờ biết quay đầu lại... tất cả rồi cũng chìm vào lãng quên theo một chiều hướng, một ý nghĩ nào đó. Lại lặng lẽ mỉm cười trong nỗi khắc khoải riêng ai.
Việc chọn lựa nhiều lúc quá dễ dàng nhưng có đôi lúc lại khó khăn khi cứ phân vân trước những ngã rẽ. Rồi mình sẽ quên những dĩ vãng đã qua? Rồi mình sẽ thôi mơ những ảo ảnh xa xăm? Điều đó có ai dám khẳng định? Đôi khi, lòng tự giận mình sao cứ ngốc nghếch mãi. Thế nhưng, điều đó có thay đổi được gì? khi nhìn lại những dấu xói mòn theo thời gian.

Thứ Ba, 21 tháng 6, 2011

Lời Đắng Cho Cuộc Tình

Cuối cùng... rồi mình cũng thế


khóc chi em... khóc chi em, cho phai má hồng... được gì?


Giọt lệ này dành để mai đây về cùng người khóc giữa đêm vui


Hơi đâu... hơi đâu mà xót thương thân anh


Những ngày mặn nồng ân ái giữa đôi ta có bao cách biệt trùng trùng


Người thì mộng một đời cao sang


Còn người thì áo trắng tay trơn


nên anh... nên anh đã biết được ngày này


Em ơi! Anh vẫn biết rằng con chim quý phải ở lồng son


Anh không trách rằng em phụ bạc


Mà em ơi anh chỉ trách em... trách em sao em không nói thật lòng mình, sao em gian dối để làm gì?


Hãy nhìn một lần sau cuối chén ly bôi


Uống đi em, sao em mắt lệ nhạt nhòa?


Cuộc tình nào rồi cũng phôi pha


Một đường tàu biết mấy sân ga


Xin em, xim em xem anh như một ga nhỏ dọc đường...