Thứ Ba, 20 tháng 12, 2011

KHÚC DÂN CA QUÊ MÌNH




Từ thuở thương nhau mẹ cha hò hẹn


Đồng cạn đồng sâu thấm ánh trăng vàng.


Từ thuở yêu em anh tìm mê mải


Da diết quê mình những khúc dân ca


 


“À ơi! Con cò bay lả bay la…”


Anh thấy cánh cò bay chấp chới


Bóng chao nghiêng Cửa Việt, Cửa Tùng


Sao lòng anh rưng rưng:


“Chim trên rừng còn thương cây nhớ cội


Huống chi người xa người, tội lắm người ơi!...”


 


Anh theo con nước trôi


Dòng Ô Lâu bên bồi bên lỡ


Cô lái đò năm xưa tình phụ


Mái chèo lơi dạ xót đêm dài.


“À ơi… Cây đa bến Cộ còn lua


Con đò đã thác năm xưa tê rồi…”


 


Anh qua nắng xế truông Hồ


Lau lách một thời cấm nghiêm Nội Tán


Trách ai gieo trái sầu cay đắng


Chừ người tìm người úa nửa vầng trăng


“À ơi…Con le le mấy thuở chết chìm


Tình nhân bạc ngãi khốn tìm làm chi”


 


Anh đứng giữa mù sương


Lớp phế hưng bao thành quách cũ


Xa giá, quan quân, trùng trùng sóng vỗ


Cát vàng phai thấm mãi câu hò:


“Mẹ thương con ra cầu Ái Tử


Vợ trông chồng lên núi Vọng Phu


Chiều chiều bóng xế trăng lu


Con ve  kêu mùa hạ
biết mấy thu cho chộ chàng”


 


Khói chiều nay mênh mang


Những cánh đồng thơm mùi tóc rạ


Những cánh diều êm ả


Đậu xuống lòng anh tê tái giọng ai hò:


“Rồi mùa tóc rạ rơm khô


Bậu về quê bậu, biết nơi mô mà tìm…”


 


Anh tìm khúc hát đưa nôi


Ru anh lớn những ngày thơ dại


Biết xót thương bao chuyện tình ngang trái


Chừ để yêu em: muối mặn, gừng cay


“À ơi! Tay bưng dĩa muối
chắm gừng


Gừng cay, muối mặn xin đừng bỏ nhau…”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét