Thứ Tư, 28 tháng 2, 2018

Viết ngắn cho bảy tháng dài

Bảy tháng đã trôi qua trong môi trường mới của đoạn đời mới, một giai đoạn thực sự là rất khó khăn.
Tôi đã phải chiến đấu để vượt qua cảm giác tồi tệ nhất của bản thân, từng thoáng qua suy nghĩ giá như có thể ôm con mà chết để kết thúc hết đớn đau của cuộc đời. Hôm đi biển Rùa Con hỏi tôi rằng tôi có cảm thấy khó khăn trong khoảng thời gian qua? Rằng nếu là Rùa Con thì có lẽ là rất rất khó cho cảm xúc. Tôi không phải là gỗ đá nên tôi cũng biết chua xót, tổn thương như những người bình thường thôi mà. "Càng cười thản nhiên là ngàn lần cay đắng". Nửa tháng nữa thôi là tròn 3 năm ngày người ta ngỏ lời tha thiết để đi đến một quyết định đáng thương của tôi. Giá mà ngày ấy tôi thương mình nhiều hơn tình thương tôi dành cho người, để rồi bỏ mặc bao lời khuyên can của người thân, bạn bè và cả người thương tôi với một dạ đinh ninh rằng con người trải qua bao sóng gió thì người ta sẽ biết trân trọng những gì thiêng liêng mà người ta có. Nhưng hóa ra tôi chỉ là một kẻ thay thế đáng thương hại để rồi khi nhìn con tôi thấy thương cho số phận bé bỏng của nó vô cùng.
Bảy tháng, tôi bước vào cuộc đời một người công nhân để có thể tiện cho việc chăm sóc con trẻ. Những ngày đầu đi làm bị người cũ bắt nạt, nhập viện cấp cứu và cảm giác bơ vơ tột cùng. Nước mắt trong đêm chảy bao lần. Rồi dần dà lại trơ ra như gỗ đá, thản nhiên trước sự vị kỷ lạ lùng của người kề bên, thi thoảng thấy thương thân, thương con hơn khi chồng cũ lại mau chóng nối lại tình yêu gián đoạn mà thật ra cũng đã gián đoạn bao giờ. Tôi chỉ còn biết cố gắng làm để lo cho con nhỏ, mẹ già - những người ấy mới thật sự cần tôi, sự tồn tại của tôi khiến họ yên tâm và được an ủi. Từ một công nhân phụ tại vị trí công việc của mình tôi được cán bộ tin tưởng và chấm vào vị trí chủ chốt. Tháng thứ 4 làm việc tôi thi đậu đa năng, thẻ đa năng với tôi không phải để làm bàn đạp tiến lên cán bộ mà đơn thuần nó mang thêm 1 hộp sữa mỗi tháng cho con tôi. Tháng thứ 6, tôi được chuyển qua học việc cán bộ hàng bù. Từ đó hàng vạn lời bàn tán sau lưng, chê bai nhiều, một ít nói nó lanh còn lại thì nói nhỏ đó may mắn. Thật ra thì đây không phải mơ ước của tôi, Nga Mi Đại Đế nói tôi không phải người dễ hài lòng như thế mà chẳng qua vì tình mẹ mà tạm gác những gì bản thân nung nấu. Có lẽ người hiểu tôi nhiều chính là anh. Với tôi thì mỗi công việc dù lớn dù nhỏ đều có giá trị và thành công riêng của nó. Và khi mình đang ở công việc nào thì hãy làm tốt công việc đó. Còn những con người ghen tỵ kia hãy cứ ganh ghét tôi cho thỏa lòng vì thật ra thái độ của họ chỉ làm bận lòng tôi thôi chứ chẳng ảnh hưởng gì đến kinh tế của tôi cả. Điều tôi cần bây giờ đơn giản là cầm chắc chén cơm của gia đình tôi còn lại thì mặc tình.

Thứ Hai, 26 tháng 2, 2018

Buồn cười!

Đọc những dòng tâm tư đau đớn, xót xa, ngọt ngào của người yêu chồng cũ tự dưng muốn cười nhạt. Con người luôn đeo những lớp mặt nạ để ra khỏi giường mà thậm chí trên giường ngủ rồi họ còn dối gạt nhau. Sự thật trong cuộc đời như tảng băng trôi. Những sự thật phũ phàng đập vào mặt liên tiếp khiến lòng tôi đã vụn vỡ. Người hãy bước vào mà tận hưởng hạnh phúc lung linh mà người dệt. Biết đâu người sẽ may mắn chứ không bất hạnh như tôi - một kẻ thay thế bị nguyền rủa. Tôi đã dọn dẹp sạch sẽ nhà cửa, rác rưởi chướng mắt sẽ không còn, yêu thương của chồng cũ tôi dành cho người chắc sẽ không đối xử với người vô tâm như đã với tôi. Tôi từng nói 1 kết quả tệ mang lại từ sự dối trá ấy tôi sẽ không bao giờ tha thứ không biết chồng cũ tôi còn nhớ không. Nhưng không tha thứ thì người muộn phiền nhiều chính là tôi. Ai thương tôi cho số phận bị đổi rời???
"Thì ko đặng nên nghìn năm thương mãi
Chứ trăm năm ai biết được ai mà..."

Thứ Năm, 22 tháng 2, 2018

Lần đầu con tới biển

Mẹ đưa con gái bé bỏng của mẹ ra với biển để con được thấy cuộc sống này rộng lớn biết là bao. Con tròn xoe mắt nhìn không gian đầy sóng, gió, cát và rất đông những người đang tắm, đang nghịch cát, đang đuổi bắt nhau, đôi mắt con chất đầy bao dấu hỏi giống như cái lần đầu con nhìn thấy mưa rơi. Chị bạn đi cùng dắt con bước vào đợt sóng đang xô tới, con hăng hái lắm đi như lao về phía biển nhưng đợt sóng đầu tiên ấy làm con chênh vênh, con sợ hãi miệng mếu xệch, quay lên ôm chầm lấy mẹ. Mẹ ôm con vào, âu yếm nói với con rằng đây là biển. Con bắt mẹ phải bế con bước vào những đợt sóng đang xô nhau chạy tới. Ngồi trên cánh tay mẹ con cứ cúi nhìn xuống phía dưới xem con sóng ấy như thế nào rồi không kiềm được sự tò mò con tự tụt xuống. Rồi sóng đánh vào chân con. Mẹ giữ 2 bên nách để con được vững vàng, rồi chỉ con đùa với sóng. Tiếng cười giòn của con hòa lẫn trong tiếng sóng lúc chạng vạng. Bế con lên để về khách sạn vì gió khá lạnh thì con gào khóc không chịu đi đến nỗi phải dùng sức mặc con vùng vẫy ăn vạ mà bế sốc con lên tay để lên bờ. Con đứng nhong nhong trên yên xe của cô bạn mẹ mà cứ quay lại đòi mẹ hôn hít rất nhiệt tình.
Sáng hôm sau, mẹ sẵn sàng cho con tắm. Con hào hứng lao nhanh về phía biển khi mẹ vừa đặt con xuống đôi chân chạm cát. Mẹ dắt con ra nô đùa với sóng, cho con thử nằm trong nước quẫy tay, đạp chân. Con rất thích nên cười rất giòn. Những người đang tắm xung quanh nhìn con trầm trồ "bé xíu mà dám lội kìa". Con chơi không biết chán, đến nỗi thấy con mệt rồi mẹ bế con lên con còn la hét, vùng vẫy chống đối. Chẳng biết con hiểu không nhưng khi mẹ hỏi con có vui không con trả lời vui, mẹ hỏi con có thích không con nói là thích rồi quay lại cười nhăn mũi và hôn mẹ. Con hãy vui thật vui con nhé! Mẹ chỉ muốn thấy nụ cười vui vẻ ấy của con. Ngày qua ngày con lớn dần lên, mẹ còn cố gắng để mang lại nhiều điều cho con hơn thế nữa. Nỗi niềm của mẹ để mẹ giữ lại, chỉ mong con sống tốt cuộc sống của chính mình thế là con đã mang lại ý nghĩa sống cho mẹ rồi thiên thần bé nhỏ của mẹ ạ. Mẹ hạnh phúc khi con cười!

Thứ Tư, 21 tháng 2, 2018

Bao giờ

Chẳng nhớ bao lâu rồi, ta lại về với biển
Những con sóng xô bờ, nắng tắt cuối trời xa
Ta lại nhớ nỗi vui buồn thuở trước
Thoáng buồn thương cho vết xước hôm nay

Hẳn kiếp trước ta trót vay nhiều quá
Nên ngậm ngùi trả mãi vẫn chưa xong
Bao giờ mới hết long đong?
Bao giờ con sóng thôi vỗ lòng xót đau?

Bao giờ... cho đến bao giờ?