Hiển thị các bài đăng có nhãn my love. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn my love. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2018

Tháng Tám

Tháng Tám sắp qua đi với những ngày mưa ngâu ướt át, lạnh lẽo. Rất lâu trước tôi đã từng thích những cơn mưa. Thời gian khiến nhiều thứ thay đổi, tôi của bây giờ lại muốn một ngày mới với nắng vàng và những cơn gió nhẹ. Gió luôn làm tôi cảm thấy dễ chịu và gợi nhớ một người bạn luôn tự ví mình là gió, một người bạn đủ để tôi cảm thấy được chia sẻ, đủ để tôi thoải mái nói mọi mong muốn trong lòng mình.
Con gái tôi vừa qua cái sinh nhật thứ 2. Con bé có vẻ già hơn tuổi, ngày càng ma lanh, đanh đá và bướng kinh khủng. Ngoài những lúc ngủ ra thì không khi nào nàng ta ở yên được, quậy phá không khác gì một đứa con trai nhưng khi bị phạt lại nổi tính dỗi hờn, tủi thân của con gái. Con bé rất thích hát, thuộc được một số bài hát rồi hát ngọng níu ngọng nô suốt. Mẹ thường hát ru thì thuộc dần rồi cũng ê a ru mình ngủ. Có lẽ cái tính này giống mẹ, mặc dù hát không hay nhưng lại hay hát suốt ngày. Thích tự làm mọi thứ và còn đòi làm cả những việc quá sức mình. Tôi nghĩ không biết đến khi con bé có thể làm được những việc đó nó có chịu làm không hay lại trốn việc nhường hết cho mẹ.
Ngày sinh nhật con bé, chồng cũ tôi vào. Con bé thấy bố vui lắm rồi cứ đòi bố mọi lúc và tỏ ra không cần mẹ. Buồn thật chứ! Đồ phản bội mà!
Chồng cũ tôi vào chơi vài bữa. Con bé như biết bố nó không ở bao lâu như lần trước nên cứ tỏ ra sợ bố đi mất. Tôi để bố nó cho đi chơi tùy ý và cho ở cùng với bố mấy đêm chứ không đón về vì nhìn con thấy tội. Phải như tôi không lấy chồng, không sinh con thì đã không tạo ra một số phận thiệt thòi cho con gái mình. Hình như từ trước tới giờ đó là một quyết định duy nhất mà tôi thấy ân hận. Tới hôm nay thỉnh thoảng con bé lại hỏi "mẹ ơi, bố đâu rồi?".
Con gái lớn dần, biết nhiều hơn, bướng hơn...tôi lại lo làm sao để dạy dỗ. Bonsai muốn đẹp thì phải biết chăm sóc, uốn nắn mới nên. Tất cả đều cần nghệ thuật mà cuộc sống này lại nhiều thứ lo toan quá, tôi không tài giỏi để làm người nghệ sĩ tuyệt vời. Đúng là con người...có đến chết còn chưa hết lo.

Thứ Năm, 22 tháng 2, 2018

Lần đầu con tới biển

Mẹ đưa con gái bé bỏng của mẹ ra với biển để con được thấy cuộc sống này rộng lớn biết là bao. Con tròn xoe mắt nhìn không gian đầy sóng, gió, cát và rất đông những người đang tắm, đang nghịch cát, đang đuổi bắt nhau, đôi mắt con chất đầy bao dấu hỏi giống như cái lần đầu con nhìn thấy mưa rơi. Chị bạn đi cùng dắt con bước vào đợt sóng đang xô tới, con hăng hái lắm đi như lao về phía biển nhưng đợt sóng đầu tiên ấy làm con chênh vênh, con sợ hãi miệng mếu xệch, quay lên ôm chầm lấy mẹ. Mẹ ôm con vào, âu yếm nói với con rằng đây là biển. Con bắt mẹ phải bế con bước vào những đợt sóng đang xô nhau chạy tới. Ngồi trên cánh tay mẹ con cứ cúi nhìn xuống phía dưới xem con sóng ấy như thế nào rồi không kiềm được sự tò mò con tự tụt xuống. Rồi sóng đánh vào chân con. Mẹ giữ 2 bên nách để con được vững vàng, rồi chỉ con đùa với sóng. Tiếng cười giòn của con hòa lẫn trong tiếng sóng lúc chạng vạng. Bế con lên để về khách sạn vì gió khá lạnh thì con gào khóc không chịu đi đến nỗi phải dùng sức mặc con vùng vẫy ăn vạ mà bế sốc con lên tay để lên bờ. Con đứng nhong nhong trên yên xe của cô bạn mẹ mà cứ quay lại đòi mẹ hôn hít rất nhiệt tình.
Sáng hôm sau, mẹ sẵn sàng cho con tắm. Con hào hứng lao nhanh về phía biển khi mẹ vừa đặt con xuống đôi chân chạm cát. Mẹ dắt con ra nô đùa với sóng, cho con thử nằm trong nước quẫy tay, đạp chân. Con rất thích nên cười rất giòn. Những người đang tắm xung quanh nhìn con trầm trồ "bé xíu mà dám lội kìa". Con chơi không biết chán, đến nỗi thấy con mệt rồi mẹ bế con lên con còn la hét, vùng vẫy chống đối. Chẳng biết con hiểu không nhưng khi mẹ hỏi con có vui không con trả lời vui, mẹ hỏi con có thích không con nói là thích rồi quay lại cười nhăn mũi và hôn mẹ. Con hãy vui thật vui con nhé! Mẹ chỉ muốn thấy nụ cười vui vẻ ấy của con. Ngày qua ngày con lớn dần lên, mẹ còn cố gắng để mang lại nhiều điều cho con hơn thế nữa. Nỗi niềm của mẹ để mẹ giữ lại, chỉ mong con sống tốt cuộc sống của chính mình thế là con đã mang lại ý nghĩa sống cho mẹ rồi thiên thần bé nhỏ của mẹ ạ. Mẹ hạnh phúc khi con cười!

Thứ Ba, 16 tháng 1, 2018

Nhật ký cho con 3

Hôm nay con tròn 17 tháng. 17 tháng là mỗi ngày mẹ mong con khôn lớn, khỏe mạnh nên người. Nhìn con ngây ngô tập nói, nhìn cái miệng xinh xinh nhai liến thoắng những thứ mà con thich mẹ thấy trong lòng vui biết bao. 17 tháng mẹ con mình cùng bước qua biết bao nốt trầm của cuộc sống mà con thì ngây thơ chưa thể hình dung. Có nhiều lúc mẹ không kiểm soát được cảm xúc của mình trước những trò nghịch ngợm và kiểu chống đối hết sức ngang bướng của con. Có người mẹ nào không mong muốn những điều tốt đẹp cho con mình, bởi thế mà thường tạo ra những áp lực lên tâm lý của người mẹ. Con lớn mỗi ngày, dần hiểu những điều mẹ nói và biết sắc thái nào của mẹ là rất vui, sắc thái nào là mẹ đang nổi giận. Có nhiều khi con nằm lăn ăn vạ, khóc la thảm thiết nhưng ngay lập tức con lại lao vào ôm lưng mẹ nghiêng đầu qua hú hòa rồi cười hoặc lao vào lòng mẹ cười nhăn lỗ mũi với mục đích là chọc mẹ cười, xoa dịu cơn giận trong lòng mẹ. Lúc ấy mẹ lại ôm con vào lòng mà vuốt ve, âu yếm, lau giọt nước mắt vẫn còn đang lăn dài trên má con. Con biết không nhiều lúc ở công ty mẹ đang làm mà nhớ khuôn mặt con cười trêu mẹ mà nước mắt thì giàn dụa biết bao, nhớ và muốn hôn con lắm.
Thời gian này đang là thời gian lạnh của thời tiết miền Nam. Những hàng cây dọc lối đi theo các xưởng và khu nhà ở của nhân viên trong công ty mẹ đang thay lá. Gió se lạnh cuốn theo những chiếc lá khô cạ xuống mặt đường xao xác. Không hiểu sao cảnh ấy thường làm mẹ cảm thấy gì đó hoang hoải, một nỗi buồn da diết nhưng xa xăm.
Giữa tuần trước bố con vào, thứ 7 ghé trường con nhưng không báo mẹ biết trước. Thứ 7 đúng ngày tròn nửa năm mẹ con mình vô đây sống, nửa năm con mới được bố ôm vào lòng. Mẹ nhìn con vui vẻ khi có thêm một người yêu thương con nữa mẹ cười, nhưng nụ cười mẹ ẩn chứa nỗi buồn cho những ngày rất gần sắp tới. Có bố nên con nhiễu sự nhiều hơn. Mẹ không hiểu sao trẻ con khôn thế, bé xíu mà cũng biết có người để nhõng nhẽo, ăn vạ, dựa giẫm. Mỗi lần bố con chạy xe đi là con ngóc đầu nhìn theo rồi kêu lên vì sợ bố đi mất. Ruột mẹ đứt, nước mắt mẹ rơi. Mẹ lại ôm con vào lòng mà hôn lên má, lên tóc. Quá ngắn ngủi cho ngần đó thời gian và cho cả đời người! Mẹ lại giá mà 3 năm trước... nhưng cuộc đời không có nếu như..., giá mà... con yêu ạ! Chỉ có thể bước tiếp và cố gắng làm mọi điều tốt đẹp nhất cho con. Đó cũng là lý do vì sao trong đoạn đời này ai hỏi bố con đâu, mẹ toàn nói bố đi xuất khẩu lao động nước ngoài, mẹ muốn dành tất cả cho con con gái ạ. Rồi con sẽ hiểu. Mẹ yêu con!

Thứ Bảy, 23 tháng 12, 2017

Nhật Ký Cho Con 2

Mẹ lại viết những dòng cho con vào lúc nửa đêm khi tiếng thở đều đều của con đang bên cạnh mẹ. Mẹ muốn viết thật nhiều nhưng còn nhiều việc khác chi phối khoảng thời gian không được hào phóng lắm của mẹ con yêu ạ.

Từ ngày bác Thúy sinh anh Tiến, mẹ cai sữa cho con. Mất mấy ngày đầu con khóc vật vã vì thèm ti thấy thương vô cùng. Bản thân mẹ thì bị tức sữa mà còn giữ con khóc vật lên vật xuống nên khá đuối. Mẹ thèm cảm giác được con bú cho bầu sữa khỏi căng cứng đau nhức đến buồn bực nhưng mẹ đành cố chịu đựng, vài ngày thôi, cả 2 mẹ con mình sẽ vượt qua. Từ lúc con quên đòi ti mẹ, con ngủ ngon hơn. Mà cũng từ khi có thêm anh Tiến, con nói nhiều hơn. Có khi con nói rất rõ nhưng có khi con cứ nói tiếng gì đó mà mẹ không thể hiểu. Mỗi khi mẹ bế anh Tiến là con ghen tị. Đầu tiên con hét lên, mếu máo, chạy lại ôm chân mẹ. Nếu mẹ chưa trả anh cho bác để ôm con thì con bắt đầu gào ầm lên, thậm chí xông tới đánh cả anh bé.

Con bắt đầu thích đi chơi. Cứ ở nhà là đòi đi bộ ra ngõ, ra lộ. Mẹ dắt con đi, chỉ con hoa cỏ, vật nuôi và cả em bé của nhà khác. Con có vẻ thích thú, đi phăm phăm lên trước mẹ, thỉnh thoảng lại quay lại ngó xem mẹ có đi theo không rồi cười rít lên ra vẻ sung sướng lắm. Có điều, con toàn đi hai hàng. Mẹ sợ con gái mẹ lớn lên mà vẫn đi tướng ấy thì xấu lắm.

Dạo này con ít cười điệu cười nhăn mũi tít mắt. Không biết có phải có thêm anh Tiến không mà mẹ thấy con gái mẹ già hẳn. Mẹ tập dần cho con một số việc để mai mốt con cứng cáp hơn có thể tự làm cho chính mình. Con nắm bắt rất nhanh, có điều là con có thích làm hay không mà thôi.

Mỗi khi con muốn đòi hỏi một thứ gì, con chỉ vào thứ đó rồi tròn miệng lên nửa kêu nửa khóc. Nhiều khi con giận dỗi hoặc làm nũng với mẹ con cũng hay làm kiểu rên la như vậy.

Dạo này thời tiết chuyển mùa nên trở lạnh. Con gái mẹ cũng biết cuộn ấm trong chăn hoặc tự tung ra nếu cảm thấy nóng. Bác Đào mua áo len mới cho con, mẹ mặc cho con con cũng điệu đà ngồi rung rinh trên ghế cho bà và các bác ngắm.

Trời lạnh con chịu mang giày dép là mẹ thấy yên tâm hơn vì con hay xổ mũi. Nhưng giờ con lại thích xỏ chân vào dép người lớn để đi, thậm chí đang mang giày dép của mình con cũng cho cả giày dép ấy vô dép của người lớn. Con mày mò sao mà giờ con cũng biết kẹp ngón chân vào để đi dép kẹp của bác. Thích chí còn ôm cả dép bẩn ở ngoài vào nhà.

Tô chén của bà ngoại lâu lâu con lại đập một cái. Nồi niêu xoong chảo con đem ra con gõ không để cho ai yên. Túm lại là khi con ở nhà thì từ trên xuống dưới đều loạn cào cào.

Người ta nói con nít yêu nhất lúc này. Đúng thật là yêu lắm nhưng cũng chẳng kém phần bở hơi tai. Ngủ ngoan nhé tình yêu của mẹ!


Thứ Ba, 10 tháng 10, 2017

Nhật ký cho con 1

Nửa đêm. Cơn mưa vừa ngớt bên ngoài làm không khí có vẻ lạnh. Bên cạnh mẹ, tiếng thở của con đều đều. Gần 14 tháng, đêm nào mẹ cũng nhìn con ngủ rồi hôn trộm lên trán, lên má, lên tóc, lên bàn tay xinh xinh... Người ta nói nên để em bé nằm xa không sẽ bị bén hơi nhưng mẹ vẫn muốn được ôm con vào lòng và khi bàn tay bé nhỏ của con đã có thể điều khiển rành rọt theo những gì con muốn con lôi mẹ sát lại, mẹ cảm thấy hạnh phúc. Trong bơ vơ của đời, những lúc như thế mẹ cảm thấy được an ủi. Quả là một chặng đường dài cho hành trình con khôn lớn con ạ. 

Ngày mẹ đưa bà ngoại và bác xuống Nội Bài để vào Nam sau ngày cưới ở quê bố con linh tính của mẹ đã khẳng định mẹ đang mang trong mình một sinh linh bé nhỏ. Mẹ cố chờ đến sáng hôm sau để chứng thực giác quan của mình. Kết quả đã rõ, mẹ chạy vào phòng đánh thức bố con. Bố con uể oải dậy. Mẹ ôm chầm bố, nói bố biết sự có mặt của con. Bố con cười hỏi mẹ nói thật hay đang đùa. Mấy ngày sau bố con chở mẹ xuống thành phố cách nhà hơn 70km để kiểm tra. Nhìn tấm phim chụp giọt máu bé xíu bám vào thành bụng bên cạnh kết quả dọa sẩy với chiều dài lớp dịch bóc tách không nhỏ so với kích cỡ bào thai mẹ khóc sướt mướt trước bệnh viện. Chiều hôm đó, về đến nhà, mẹ đi thẳng vào phòng nằm khóc. Bà nội và bác vào hỏi tình hình, sau đó bà nội đi đào rễ củ gai sắc cho mẹ uống. Mùi vị của loại nước rễ gai không dễ uống tí nào nhưng mẹ vẫn cố uống cho đến khi bác sĩ nói con đã an toàn. Mẹ may mắn không bị ốm nghén khi mang thai con, nhưng mẹ lại rất rất thèm ngủ. Mẹ có thể ngủ bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu ngay cả khi đang ngồi trông bếp nấu rượu. Vị thức ăn miền Bắc lạ so với thói quen ăn uống của mẹ nên mẹ thèm thức ăn miền Nam không biết có phải do mang thai không. Mẹ lo lắng chờ đợi đến mốc kiểm tra dị tật. Lần siêu âm khi con đã hình thành đủ tay chân con nẩy người lên mà những người khám cùng mẹ hôm đó cười rộ lên, mẹ cũng cười mà mắt cay cay con ạ. Hơn ba tháng rưỡi mẹ đã cảm thấy được cử động của con trong bụng mẹ. Ngày tết, mẹ uống chút bia. Con khua chân, múa tay liên hồi, hình như là con xỉn. Thời tiết dần chuyển những ngày oi bức, mồ hôi mẹ đổ ra như tắm, bụng mẹ ngày một lớn dần và dường như thời tiết cũng làm con khó chịu nên cứ quẫy đạp không yên. Mẹ băt đầu lo lắng đến thị giác, thính giác của con nhưng những điều này thì khi sinh con ra mới có thể biết được. Bố con kiếm tai phone đưa mẹ để cho con nghe nhạc. Mẹ thường mở những bản giao hưởng cho con dễ chịu và mẹ cảm thấy mỗi khi mẹ mở nhạc con đang quậy phá thì một lúc sau con sẽ im thít. Những lúc tâm trạng mẹ buồn rượi, mẹ lại vuốt ve bụng mình, mẹ ít nói với con vì mẹ sợ sinh con ra sẽ buồn như tâm trạng mẹ. Có lần bụng mẹ đau dữ dội đến toát mồ hôi hột, dù không phải đau bụng dưới nhưng mẹ rất lo vì sợ mình bị đau ruột thừa nhưng cũng may là mẹ con mình vẫn ổn. Chân mẹ xuống máu, bước đi nặng nề, tốc độ quậy phá của con ngày càng cao nhưng không hiểu sao con rất hay nấc cụt. Tới ngày dự sinh con vẫn thản nhiên trồi thụt trong bụng mẹ mà mẹ thì sốt ruột vô cùng. Quá 2 ngày, có dấu hiệu sinh, bố chở mẹ xuống bệnh viện thị trấn cách nhà hơn 20km. Tối đó bố về, bà nội ở với mẹ. Mẹ rất muốn bố nghỉ mở tiệm đêm đó để ở lại với mẹ con mình nhưng mẹ chỉ im lặng nhìn bố con về mà lòng thấy buồn buồn, tủi tủi. Đúng nửa đêm, mẹ bắt đầu thấy đau chuyển dạ. Chưa khi nào thấy buồn ngủ như lúc chuyển dạ nhưng lại không thể ngủ được vì cứ chuẩn bị thiếp đi thì bụng lại đau thắt lại. Bà nội xoa xoa lưng cho mẹ một lúc, mẹ sợ bà mệt nên nói bà ngủ tí đi cho khỏe rồi mẹ cố chịu đựng cơn đau, không dám rên rỉ vì sợ tốn sức, mỗi cơn co bóp tử cung mẹ lại ghì chặt tấm chiếu trên giường bệnh. Trời sáng dần, bà nội mua cho mẹ hộp cháo, cơn đau chuyển dạ đến liên tiếp làm mẹ quá mệt nên ăn không nổi, mẹ bắt đầu lo mình không đủ sức để vượt cạn. Cuối cùng thì bố con cũng tới, vừa lúc đó bác sĩ gọi đưa mẹ vào phòng sinh. Nằm trong phòng sinh mẹ vừa hồi hộp, vừa lo lắng nên chỉ còn biết cầu nguyện cho mẹ có đủ sức để chiến đấu, để con mẹ chào đời an toàn. Hơn 2 tiếng vật lộn con vẫn chưa chịu chui ra. Bác sĩ tiêm cho mẹ mũi kích đẻ rồi 2 người đẩy bụng ép con chui ra ngoài. Mẹ dồn toàn bộ sức lực còn lại để đẩy con ra vì sợ con bị ngạt. Rồi bác sĩ cũng lôi được con ra, còn chân tay mẹ thì như rụng rời hết, mẹ ngước nhìn đồng hồ, 9h35. Không thấy con khóc, mẹ cố ngóc đầu dậy, bác sĩ lau cho con rồi tiêm vào con mũi gì mẹ cũng không biết, thế là con khóc ré lên, mẹ thở phào. Bác sĩ đặt con nằm với mẹ. Con nhìn mẹ rồi môi mút chùn chụt, lúc ấy nước mắt mẹ trào ra.

Mẹ bắt đầu học cách chăm sóc một đứa trẻ, thay tã, dọn phân, cho bú, ru ngủ... Con thì rất thính ngủ, thạch sùng tặc lưỡi con cũng giật mình, tiếng húng hắng ho của ông nội mãi con vẫn không quen, có ai đó đi vô hè rồi đặt đồ xuống con cũng biết. Lúc đầu con chưa phân biệt được ngày đêm nên dậy bất cứ khi nào con muốn mà con ngủ mặt con còn tươi, con cứ mở mắt ra là gào khóc không thì 2 hàng lông mày cũng chau lại. Không hiểu sao mẹ bế dỗ con mãi con vẫn không chịu nín mà bà nội bế dỗ một hồi thôi là con ngủ. Vì thế mà ông nội nói mẹ không biết chăm con. Ở cữ bí bích, mệt mỏi, lại thêm căng thẳng vì con thì quấy mà ông bà nội lại khó ngủ. Nhiều đêm mẹ ngồi dựa tường ôm cho con ngủ để con khỏi quấy. Nhưng cũng may là sau 3 tuần con đã phân biệt được ngày đêm, chỉ có đầu buổi tối con quấy, khó đặt khi con đã ngủ và sáng con thuờng dậy rất sớm. Chân mẹ chai trên mu bàn chân và đầu gối vì giữ nguyên tư thế quỳ khom người để đặt con ít nhất gần nửa tiếng mỗi tối. Mọi người đến thăm thì con đã nhanh chóng biết hóng chuyện. Con thích tắm nhưng không hiểu sao rửa mặt, gội đầu thì con không thích và mỗi lần tắm xong bế con lên khỏi chậu nước để mặc quần áo thì con gào lên ầm ầm. Hơn 2 tháng con đã đòi bế vác trên vai và cắm đầu lật nhưng không được thì con hét lên. Những lần tiêm chủng con sốt, cả đêm bắt mẹ bế mà giấc ngủ thì như rình trộm. Mẹ không tập nhưng con cũng tự hình thành thói quen sinh hoạt, ngủ những cữ nào, bú khoảng giờ nào và đặc biệt là không ị đêm. Đòi lật sớm là vậy nhưng mãi 5 tháng hơn con mới có thể lẫy. Con lúc này nét mặt cũng đã vui vẻ hơn trước, cười giòn khi người khác trêu ghẹo và bớt khó tính hơn. Khoảng một tuần sau khi con biết lẫy thì con bắt đầu lăn từ đầu giường đến cuối giường, lăn để lấy những thứ con thích. Thời tiết bớt lạnh, mẹ không đeo bao tay cho con nữa. Con nhìn bàn tay mình hoài, cứ đưa bàn tay lên xoay xoay thì mẹ lại nói con đang múa à, riết thành quen, cứ bảo múa thì con lại đưa tay lên xoay xoay. Con bắt đầu biết nhong nhong trên bụng ông nội. Thích chơi với anh Nghé nhà bác nhưng anh lại hay đánnh trộm con nên thường phải cho anh ngồi xa con. Mỗi lần bố kiệu con trên cổ thì con lại cầm vành tai bố. Răng con mọc, ngứa lợi nên hay cắn. Mẹ là nạn nhân thường xuyên còn bố có hôm kiệu con bị con cắn sứt tai. Con rơi vào thời kỳ biếng ăn mãi cho đến bây giờ mới khá hơn tí. Vấn đề ăn uống của con luôn làm mẹ căng thẳng và mệt mỏi. Mẹ không kiềm được tính nóng còn con thì đủ trò để chống đối không ăn. Chờ mãi cũng không thấy con bò mà chỉ lăn và lết, nhiều người nói con trốn bò. Những ngày nóng đến, mẹ mặc cho con quần đùi rồi thả xuống nền gạch trong phòng cho mát, bởi mồ hôi rít khó lết ở nền nên con đã dần thích nghi bằng cách nhổm dậy bò. Con bắt đầu biết chơi đồ chơi, rất thích nghịch chai với ca. Hay đeo mẹ và bà nội. Mỗi lần mở nhạc là con lại gật gật đầu theo. Con quen nằm ngủ có mẹ nên sáng mẹ dậy sớm thì chẳng được bao lâu con cũng dậy. Cho con ngồi xe mâm con cứ nhoài người với thứ này thứ khác nên mấy lần suýt lộn xuống đất, may mà mẹ chạy tới chụp lại kịp. Ai cũng nói con giống con trai. Điệu cười nhăn mũi của con ông Sơn, bà Lý rất thích. Ngày bố đưa mẹ con mình xuống Nội Bài để vào Nam chỉ còn 3 ngày nữa là con tròn 10 tháng. Lúc chờ đến giờ bay mẹ vừa bế con vừa hát, nước mắt lăn ra. Khi loa thông báo chuẩn bị lên máy bay mẹ địu con vào thì con khóc ré lên vì nóng, con gào suốt trên xe bus chở ra máy bay khiến mẹ sốt ruột. Lên máy bay vô được chỗ ngồi con vẫn khóc, mồ hôi vã ra. Nước mắt mẹ cứ lăn trong khi mẹ vội vàng cho con bú để con có thể ngủ. Một ngày thật dài trong đời mẹ, ngày mẹ ôm con thật chặt vì thương con mẹ thật nhiều.

Con lạ nhà, lạ người nên chẳng chịu theo ai. Những ngày ấy thật cực vì lúc nào con cũng đeo mẹ và hay khóc. Khoảng một tuần thì con quen, chịu chơi với anh và bác. Con bắt đầu đi học. Một tuần đầu học ở trường kia mẹ toàn phải rước trong buối sáng mặc dù chẳng buổi nào con đến lớp mà con gào ngay từ lúc mới đến cả, nhìn con mà xót hết cả lòng. Mẹ chuyển trường khác cho con, ngày đầu tiên họ đã giữ đến buổi chiều mẹ mới đón, ngày thứ 3, cô giáo nói con ổn rồi. Trường có sân chơi nên con tung tăng quậy phá, mặc dù chưa biết đi mà con đã trèo ngược cầu tuột cho đến ngày con leo được lên tới đỉnh con cười khoái trí. Rồi con lại thích bập bênh, chơi nhà banh và giành xe ô tô, mô tô với bạn khác. Mẹ đi làm. Được một tuần mẹ nhập viện vì sốt xuất huyết. Nằm truyền trong bệnh viện mẹ nghĩ linh tinh, thương con bé bỏng. Mặc dù mệt nhưng tối mẹ vẫn xin về nhà vì lo con nhỏ không có mẹ con sẽ khóc. Theo quan niệm của mẹ thì trách nhiệm chính đối với một đứa trẻ là của cha mẹ nó trừ khi không thể gắng gượng được nữa mới nhờ vả người thân. May mắn là sau khi hết bệnh mẹ vào công ty và vẫn được tiếp tục làm việc. Vừa làm vừa chăm sóc con nhỏ nên rất mệt mỏi, do đó mẹ không kiên nhẫn được nhiều trước sự nghịch phá của con mà con gái mẹ chưa gì cũng đã bướng lắm cơ. Có hôm đi làm mẹ cứ nghĩ về con hoài, trưa nằm nghỉ thương con lại rơi nước mắt, chiều đó cô giáo gọi báo con bị bạn cắn, giống như có linh tính báo cho mẹ viết vậy, ối về nhìn tay con mà xót hết cả lòng. Con học được tiếng gà trống gáy, con ạ rất rõ, con gọi bà và dần dần con cũng gọi được mẹ. Tiếng mẹ con nói được bây giờ có vẻ như khá sớm thì phải, nhưng con rất biếng nói. Con quý ngoại vì ngoại trìu con nhất. Nghe ngoại gõ mõ là con bò như chạy lên nhà trên. Khi nào bị mẹ mắng thì khóc đòi ngoại bế. Có hôm ngoại đi đâu, con nhìn ngoại đóng cổng mà gào lên gọi ngoại, lúc sau, xe bán kem ống đi qua, họ lắc chuông con tưởng ngoại trên nhà hớn hở bò lên nhưng không thấy ai đành quay trở xuống. Con nằm ngủ toàn nằm úp, lại còn lăn khắp giường. Mai mốt gái của mẹ lớn, ngủ vừa ngáy vừa hỗn như thế này thì phải sao nhỉ? Với mẹ thì tật ấy mẹ vẫn yêu, vì con là con của mẹ mà. Đêm ngủ con hay gào lên, mẹ chỉ có giấc ngủ buổi tối nên toàn thiếu ngủ. Hơn 12 tháng con bắt đầu bám tường đi và tập tự đứng nhổm dậy. Mỗi lần mẹ nói tài tài là con lại thích trí đứng dậy. 13 tháng con đã có thể đi được và sau 1 tuần thôi con đi khá cứng. Giờ con đi khắp nhà và lục tung các thứ. Hôm trước con còn làm bể kiếng bàn, rất may là con không bị sao. Giờ mỗi lần thấy ai cầm đồ gì là con ạ rối rít để xin. Điệu cười nhăn mũi bây giờ được kết hợp với style nhe răng và tít mắt. Mấy bữa mẹ tăng ca đến 8h tối, về nhà nhìn thấy mẹ con nhào đến để ôm và đặt xuống thì khóc òa lên. Thương quá nhưng bắt buộc phải tăng ca theo đơn hàng con ạ, mẹ mong đơn hàng vừa phải để không phải tan ca trễ quá, nhìn con tội lắm. Bố con ở xa mẹ con mình, mẹ luôn thấy xót xa.

Mẹ viết lại những ngày con không thể nhớ này để lớn lên con có thể biết được mà cũng là viết cho mẹ, cho cái tuổi lẫn thẫn nhớ quên có thể tìm lại khoảng thời gian thơ bé, những ngày tình yêu mẹ quấn quýt bên mẹ như thế nào. Yêu lắm, con gái ạ!


Thứ Năm, 17 tháng 8, 2017

sinh nhật đầu tiên

Ngày này năm ngoái con chào đời. Tròn một năm mẹ có cái đuôi theo mọi lúc, kể cả trong giấc ngủ. Nhớ lúc đầu làm mẹ, mẹ vụng về không hiểu ý con nên con hay quấy khóc. Hạnh phúc và buồn tủi cứ đan xen nhau trong thời gian đó, mẹ lấy con làm lý do để vượt qua tất cả. Lúc đó, con còn chưa biết gì. Thời gian nhìn đi thì lâu nhưng nhìn quay lại thấy thật nhanh con ạ. Giờ con của mẹ đã biết nhiều thứ, không đồng ý gì thì gào thét lên, biết đòi thứ mình muốn, biết mừng vui khi mẹ đón về, biết ê a múa hát, biết gáy ò ó o khi nhìn thấy hình con gà trên bức tranh tờ lịch... Mẹ vẫn là người mẹ vụng về như một năm trước, yêu con nhưng lại không dịu dàng. Con ạ, có những lúc áp lực cuộc sống làm mẹ rất mệt mỏi. Mẹ thấy ấm áp lắm khi bàn tay bé nhỏ của con đã biết xoa xoa tay mẹ, thỉnh thoảng con lại vỗ vỗ lưng khi mẹ bế lên vai. Mỗi lúc trêu con con cười nhăn mũi mẹ thấy hạnh phúc. Con bắt đầu tập nói, tiếng rõ nhất là ạ và bà, còn mấy từ con nói nhưng chưa rõ. Mỗi lần con cất tiếng nói thì tim mẹ rộn ràng làm sao! Chân con cũng dần cứng cáp, đã tự đứng lên và đi được hai ba bước lao về phía mẹ. Đến trường con leo ngược cầu tuột, lên đến đỉnh cầu con bám vào thanh sắt rồi đứng cười toe toét, cô giáo nào cũng nói con nghịch quá chừng! Bà ngoại thì nói con này phải là con trai mới đúng vì luôn đập phá các thứ đồ chơi và không để bà ngoại yên mỗi khi ngồi trông cháu. Mỗi ngày trôi qua mẹ nhìn con lớn dần. Cuộc sống hiện tại thực sự là rất mệt nhưng con là động lực để mẹ mạnh mẽ hơn. Mẹ mong con ăn ngon, ngủ kỹ, khỏe mạnh, mau lớn khôn lên thiên thần của mẹ ạ. Hôm nay, sinh nhật con mẹ không thể mua bánh kem cho con như đã định vì mẹ luôn tăng ca về trễ mà con gái mẹ thì cứ đòi ngủ sớm nên đành đợi bữa cúng thôi nôi mẹ làm luôn một lượt con nhé. Bữa nay vẫn tăng ca nhưng khi về mẹ tranh thủ đi lựa một bức tranh thêu khổ lớn để mẹ thêu làm quà cho con gái của mẹ. Bức tranh mẹ chọn có hoa rực rỡ và đàn cá tung tăng dưới nước vì mẹ mong  cuộc đời con gái mẹ vui vẻ và rực rỡ sắc màu như vậy. Yêu con lắm! Bố con hôm trước có gửi tiền nói mẹ đi mua quà cho con. Mẹ hỏi bố muốn mẹ mua gì cho con thì bố nói mẹ tự quyết định, thấy con cần gì thì mua. Con cần nhiều lắm nhưng thứ con cần hơn cả là bố phải không con?

Chủ Nhật, 2 tháng 7, 2017

Vạn Sự Khởi Đầu Nan

Cho Su đi học 1 tuần rồi mà vẫn chưa quen gì hết, bữa nào cô giáo cũng gọi điện lên trường đón về vì quấy hoặc không chịu ăn. Mẹ tập cho Su ban ngày không ti mẹ để dễ gửi trường, Su thèm sữa mẹ khóc ra rả nghe xót dễ sợ. Ngày nào đón Su từ trường về đều thấy Su nức nở. Biết làm sao được Su ơi, trước sau gì con cũng phải trải qua giai đoạn này dù ở bất cứ đâu. Thương con nhưng mẹ đành phải chấp nhận. Con đi học được thì mẹ sẽ đi kiếm việc làm để còn tự nuôi sống hai mẹ con mình và phòng khi ốm đau, bệnh tật nữa. Khi con lớn con sẽ hiểu, sống là phải tự đi trên đôi chân của mình, không nên và cũng không thể dựa vào bất kỳ ai.
Tối hôm kia Su sốt, nắm bàn tay nhỏ bé của con mà thương con đứt ruột. Theo lẽ thì 2 bàn tay sẽ không bên nào phải chơi vơi nhưng bây giờ tay Su chỉ có một bên nắm. Khi nghĩ đến đó mẹ thấy nước mắt mình lăn giống như nước mắt cũng tự nhiên lăn không thể ngăn lại trong suốt hành trình bay hôm ấy. Ôm Su chặt hơn vào lòng, chỉ mong rằng mẹ không bé nhỏ quá cho việc chở che cho đứa con bé bỏng của mẹ. Mẹ vẫn nói với ngoại, nếu là người phụ nữ sống cùng nền văn hóa và có tình cảm với nhau, bố con sẽ là một người chồng tốt.
Hôm nay, mẹ phạt đòn Su. Nhìn thấy da con ửng đỏ mắt mẹ lại rưng rưng. Nhưng thà mẹ đánh con đau còn hơn để có ngày con bị quạt chém. Mẹ xin lỗi Su vì mẹ không dịu dàng! Mẹ biết có đôi lúc mình nóng một cách thái quá. Thế nhưng, mẹ cũng đang trên con đường hoàn thiện bản thân mình, hãy làm động lực để giúp mẹ con nhé!
Sắp tới, mẹ chưa biết mình sẽ làm gì nhưng có lẽ chỉ là một công việc đơn giản, mức lương đủ để chi tiêu và để đủ thời gian mẹ bên Su trong những lúc Su cần. Một người phụ nữ làm hai nhiệm vụ một lúc chắc là sẽ nhiều thiếu sót nhưng cùng cố gắng với mẹ Su nhé. Cố gắng thích nghi nghe con gái yêu của mẹ. Mẹ biết rằng sẽ rất nhiều khó khăn như thế này nhưng không thể tránh khỏi đôi lúc cảm thấy mệt mỏi. Trong chuỗi bận rộn không tên vẫn len lỏi vào lòng mẹ những nỗi nhớ, chỉ là không đủ thời gian không đủ điều kiện để chúng lên ngôi. Mẹ giờ lo nhất cho Su của mẹ. Mong rằng con của mẹ sẽ mau chóng quen và cứng cỏi hơn. Rồi sẽ ổn cả. Mẹ vẫn tự động viên mình như vậy để bước tiếp. Ngày mai trời lại sáng thôi.

Thứ Hai, 22 tháng 5, 2017

Ngủ Ngoan Con Nhé

Ngủ  ngoan nhé, thiên thần của mẹ!
Hè đã sang oi bức đêm về
Mồ hôi con vẫn đổ canh khuya
Thương biết mấy giữa chừng con khóc!

Cái răng kia chẳng bình yên mọc
Mà hành con không thể ăn ngon
Hơn một tháng giờ ăn con khóc
Xót lòng thôi chứ biết phải sao

Ngủ ngoan nhé, mẹ thầm ước ao
Mỗi ngày mới con cười rạng rỡ
Nét hồn nhiên xua tan rạn vỡ
Bức tranh đời thấm thía mặn môi

Người đàn bà đi biển mồ côi
Để ngày tháng đưa nôi mẹ hát
Con yêu ơi, điều mẹ khao khát
Là tình yêu con mẹ dạt dào

Ngủ ngoan nào, thiên thần bé nhỏ!
Dần lớn khôn con tỏ con tường
Đường đời kia đâu phải giản đơn
Và cuộc sống so bì hơn thiệt

Tình yêu mẹ luôn luôn tha thiết
Rộng vòng tay siết chặt yêu thương
Ví dầu con lạc lối sai đường
Mẹ vẫn yêu... yêu con hơn thế
Ngủ ngoan nhé, tình yêu của mẹ!

Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2016

Được Làm Mẹ

Vậy là cũng đã hơn 1 tháng từ ngày thiên thần bé bỏng của tôi chào đời. Cuộc sống từ đó lại có nhiều đổi thay.
Tháng 8 yêu thương với niềm vui đón mừng con trẻ sau bao ngày trông đợi. Có thể nói một lần sinh nở giống như tham gia một trận chiến sinh tử với đau đớn, lo âu và hạnh phúc. Tôi nghĩ, chẳng ngôn từ nào diễn tả hết được trạng thái và cung bậc cảm xúc của người phụ nữ lúc vượt cạn. Ông bà ngày xưa chẳng đã từng nói "Đàn ông đi biển có đôi, Đàn bà đi biển mồ côi một mình".
Bé con của tôi chào đời vào giữa buổi sáng của một ngày mưa cuối hè. Bởi bé lớn quá so với trọng lượng các bé sơ sinh những ca mà bệnh viện huyện này thực hiện nên tôi được các bác sĩ thông báo có khả năng phải mổ. Anh dìu tôi vào phòng sanh, nỗi lo lắng trong tôi lúc ấy càng làm tôi khó thở. Máy đo nhịp tim thai đang hoạt động thì bị lỗi kêu tít tít kéo dài làm tim tôi như ngừng đập. Sau 2 tiếng trầy trật trong phòng sanh thì tôi cũng được nhìn thấy khuôn mặt bé bỏng của con. Bác sĩ đặt bé lên cánh tay rã rời của tôi. Nước mắt tôi trào ra. Không hiểu sao lúc ấy tôi lại khóc. Có lẽ nó là giọt nước mắt của hạnh phúc, của tủi thân khi nghĩ đến gia đình lớn của mình hòa quyện lại nóng hổi lăn trên gương mặt nhợt nhạt vì những cơn đau chuyển dạ từ lúc nửa đêm. Tôi muốn hôn ngay lên má con nhưng đã không còn sức nên chỉ nằm nhìn bé con của tôi mút môi vì đói.
Từ ngày ấy tôi thực sự làm mẹ.
Những bỡ ngỡ, vụng về khi lần đầu chăm sóc một đứa trẻ mang lại không ít rắc rối. Có lẽ khi một người phụ nữ sinh con thì hầu hết đều có những niềm riêng mang đến cảm giác tủi thân và những giọt nước mắt vì thế lặng lẽ lăn dài. Tôi và anh lại có những bất đồng nảy sinh. Cuộc đời đã thay đổi quá nhiều từ khi lập gia đình và giờ sinh con lại càng đổi khác hơn nữa. Bị động hoàn toàn. Mất ngủ và mệt mỏi. Thế nhưng, mỗi lúc nhìn con say ngủ tôi lại có cảm giác như đang được thêm sức. Lần đầu con bị ộc sữa tôi lo lắng, xót xa. Không hiểu sao càng ngày mình càng mít ướt, đụng một chút đã rơm rớm nước mắt rồi. Sự gắn kết mẹ con đã đè bẹp những ích kỷ trong tôi khi tiếc thời gian cũ. Tôi cảm thấy gắn bó hơn nơi này. Bé con khiến ngày của tôi thêm nhiều màu sắc. Tôi tập hát ru, tập kiềm chế sự nóng nảy vốn là bản tính, để ý từng trạng thái của con để hiểu những gì con muốn. Tôi cũng dẹp bớt sự cố chấp, bướng bỉnh của mình để hiểu chồng hơn với mong muốn con tôi có một gia đình thật sự. Những lúc con ngủ bà mụ dạy con cười tự dưng tôi thấy lòng hân hoan lạ, tôi lại hình dung cái miệng đang nhoen nhoẻn kia lúc méo xệch lại rồi hả to ra gào khóc khi hờn.mà cười. Mỗi ngày qua đi, con tôi lại có vẻ lớn hơn một chút, giờ đã biết hóng hớt, biết ê a, biết cười khi có người trêu đùa, lật nghiêng người để ngủ, đòi lẫy trong khi bây giờ chưa đầy 2 tháng và cổ chưa mang nổi đầu.
Khi còn đang mang thai tôi đã giận mẹ. Nhưng sau khoảng thời gian ngắn vừa rồi mà tôi thực sự làm mẹ, tôi đã khác. Dù bây giờ sự quan tâm của mẹ tôi đến chị em tôi đã bị phân tán bởi niềm tin vào thế giới siêu nhiên một cách thái quá nhưng dù sao mẹ tôi cũng đã trải qua bao vất vả để tạo ra và nuôi chị em tôi nên người.
Thành thật mà nói được làm mẹ rất vất vả và đánh đổi nhiều thứ nhưng hạnh phúc thì không nói hết được bằng lời. Mong sao bé con của tôi luôn ngoan và khỏe mạnh. 
Mẹ sẽ cố gắng để làm tất cả những gì có thể cho con.