Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2009

Đổi Thay

Rùa con nói dường như tôi đã thay đổi - khó tính hơn mà điều đó thể hiện là già hơn? Tôi thì lại ko có cảm giác mình khó tính hơn nhưng sự đổi thay của bản thân thì tôi cũng cảm thấy - những đổi thay khó diễn tả mà chỉ có thể cảm nhận. Ừ thì cuộc sống cũng cần phải đổi thay, thời gian trôi qua thì con người cũng phải thay đổi, ko lẽ đã lớn rồi mà cứ như cô bé mười chín, đôi mươi sao. Tôi biết, có thể thời gian qua tôi làm rùa con khó thở - vì tôi khó tính hơn mà - nhưng thật sự tôi cũng chẳng biết phải làm sao hơn nữa vì tôi đã là như thế.


Hôm qua, lại chia tay một người bạn. Người ấy qua định cư bên Mỹ. Tôi ko tiễn. Tôi ko thích những lần chia tay như vậy - những lần chia tay mà ko biết ngày hội ngộ là khi nào. Tôi ko thích đến sân bay để nhìn máy bay cất cánh mang người tôi quen đến một nơi nào đó thật xa, xa hơn những gì tôi đã biết. Thế nhưng, tôi lại thích đến sân bay đón một ai đó hoặc nhìn máy bay hạ cánh từ phía bờ sông Sài Gòn nơi tôi và rùa con vẫn thường hóng gió ngày trước khi còn ở Khu Dân Cư Bình Lợi. Ko hiểu sao lúc đó cảm thấy háo hức như đang chờ đón một ai vậy và người đó sắp xuất hiện trước mặt tôi. Tuy nhiên, để có máy bay hạ cánh trước mặt tôi thì chắc hẳn ở sân bay nào đó phải có những chuyến bay cất cánh. Cuộc sống vẫn là nhịp thở diễn ra như vậy!


Tôi lại muốn ra đi - giống như người bạn ấy đến với phương trời xa lạ. Bỏ lại sau lưng những tháng năm đã qua, bao kỷ niệm vui buồn và cả cái vỏ bọc tôi đã mang trong suốt thời gian qua. Tôi sẽ sống với cảm xúc thực bên trong con người tôi và ko bị xoáy theo vòng xoáy cuộc sống mà tôi đang sống. Tôi muốn có thể lạnh lùng mà ko bị ai trách hờn, muốn có thể suy tư mà ko sợ ai đó phiền muộn, muốn có thể tĩnh lặng trong cô đơn vốn có của riêng mình. Tôi đang ích kỷ?


Có thể tôi có một cơ hội ra Hà Nội làm việc nhưng ko phải làm việc trong ngành du lịch tôi yêu. Đến với thủ đô - nơi tôi luôn hướng về như máu luôn hướng về tim vậy tất nhiên sẽ rất vui nếu như đó chỉ là một lần thăm Hà Nội như tôi thầm ao ước nhưng tôi ko biết tôi sẽ ra sao nếu sống xa Sài Gòn thực sự. Đến Hà Nội, niềm vui của tôi liệu có tròn đầy như lúc trước tôi nghĩ ko? hay khung trời ấy khi thiếu vắng một điều lại làm lòng tôi cảm thấy trống rỗng vô cùng? Nếu trong thời gian tới, mọi thứ trong công việc ở đây ko suôn sẻ có lẽ tôi sẽ ra ngoài đó, từ giã tình yêu đối với công việc, từ giã tất cả nơi này vì đôi lúc tôi cảm thấy chẳng còn gì để níu chân tôi nữa cả. Có thể tôi sẽ ra đi! Bầu trời ở đâu cũng chỉ một màu mờ ảo, mênh mông, vời vợi...!!!

Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2009

Thánh Đường Chiều Thứ 7

Chiều thứ 7, thánh đường thật đông người. Tôi - một trong số những người có mặt trong thánh đường vào ngày này nhưng ko phải để đi lễ vì tôi ko theo đạo Thiên Chúa. Tự nhiên tôi muốn đến thánh đường, muốn nghe khúc thánh ca để gửi mọi thứ trong tâm linh tôi bay lên bầu trời, tôi muốn kiếm tìm một sự nhẹ nhàng cho tâm tưởng. Tuy nhiên, dường như tôi lại thích ko khí của thánh đường vào những ngày ko phải ngày lễ hơn vì nó khiến tôi cảm nhận thấy sự yên tịnh và thanh thoát trong thế giới xô bồ này mặc dù những ngày ấy sẽ ko có tiếng thánh ca, ko có lời nguyện cầu của những con chiên ngoan đạo mà chỉ có từng hồi chuông chiều vẫn đổ và lời nguyện cầu khe khẽ từ tâm linh của chính tôi xin sự yên bình cho một người đang ở nơi xa... rất xa.


Hôm nay, giữa thánh đường cha giảng bài học về sự chia sẻ giữa con người và con người trong xã hội, ý nghĩa đạo đức của sự cho đi lòng yêu thương mà ko hề đòi hỏi sự đáp đền và lên án sự vị kỷ trong tư tưởng của con người trước cuộc sống. Đúng là đạo nào cũng dạy người ta đạo làm người và tôi cũng tự hào bởi bản thân mình trước giờ ko phân biệt tín ngưỡng tôn giáo khi kết bạn với một ai đó. Những lời giảng của cha làm tôi cảm thấy lòng mình bình lặng trước cuộc sống xa hoa thành thị. Tan lễ chiều, tôi hòa vào dòng người trên phố, trở về căn phòng của mình nhưng ko khí trong thánh đường vẫn miên man theo tôi qua từng bước chân trên con đường nhỏ. Tôi sẽ trở lại thánh đường - tôi nghĩ thế - vào những lúc muốn tìm sự yên tĩnh và chắc chắn sẽ ko phải là ngày cuối tuần...


Tối nay, tôi gặp lại người yêu cũ - anh từ dưới tỉnh lên vì công việc và ghé thăm tôi. Dường như sự bình lặng trong thánh đường bao trùm lên khoảng ko gian của tôi và cả cuộc nói chuyện với anh ấy trong ngày hôm nay vậy. Tôi cảm thấy mình thản nhiên, thản nhiên đến mức ko bao giờ nghĩ rằng mình thản nhiên đến thế. Tôi nghĩ lại, từ lúc chấp nhận quen anh đến nay, dường như hôm nay là buổi nói chuyện nhẹ nhàng nhất, ko nóng giận, ko căng thẳng, ko phải đay nghiến nhau và anh ấy cũng cảm thấy thoải mái hơn trong ko khí lần này. Hãy cho tôi vào góc kỷ niệm của anh vì tôi và anh ko thể chung một con đường khi 2 tâm hồn ko hòa hợp được mà ngày càng xa hơn... xa hơn... Mong anh tìm được hạnh phúc dành cho mình. Còn riêng tôi, suy nghĩ giờ đã gửi theo hướng khác. Tôi đang gieo mình vào hoang tưởng, theo một giấc mơ kéo dài? - tôi biết có thể là thế!

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2009

Ngày Cuối Cho Một Mùa Trung Thu

Cuối cùng cũng đã kết thúc những ngày dài của một mùa trung thu. Những ngày mà thời gian trôi qua nặng nề trong đầu như một con rùa lê mai bước đi từng bước nặng nhọc. Có những sự việc dở khóc dở cười và làm tôi thấy đời đen tối hơn một tí mặc dù cũng đã bào chữa nhiều cho những ngày đã qua. Tuy nhiên, trong thời gian này cũng quen được những người bạn mới, nói đúng hơn là những người em - các cô bé ấy đều nhỏ tuổi và ngây thơ nhiều. Hôm nay là ngày cuối cùng, một bữa party nhỏ để chia tay chút kỷ niệm ngắn ngủi vừa qua. Dường như trong ai đều có sự nuối tiếc! Sau bữa tiệc này thì mỗi đứa lại bước theo con đường của mình. Đứa về An Giang, đứa về Bến Tre, đứa về lại với biển Nha Trang mịn màng, quyến rũ... Tôi thì trở lại với công việc của mình - là cô nhân viên non nớt của ngành du lịch non nớt. Nhưng trong những ngày tới, nếu có hành trình nào đó về với Nha Trang, tôi lại có một người bạn để tôi có thể tìm đến. Tàn một cuộc hội ngộ để lại có nỗi mong chờ phút giây gặp gỡ sau này. Tất cả đều gói gọn trong một chữ duyên. Hôm nay, có một chút men nên trông mấy bé đó thật buồn cười và tôi nghĩ mình cũng đâu khác gì mấy cô bé đó. Giờ thì cũng đã kết thúc một ngày cuối cho một mùa trung thu, gửi lời tạm biệt đến tất cả!


Những ngày qua, nỗi nhớ của tôi vẫn dành cho một người ko hề thay đổi thậm chí tôi còn suy nghĩ nhiều hơn. Ngày nào tôi cũng nhìn lên bầu trời. Bầu trời xa vời vợi giống như khoảng cách giữa tôi và người ấy. Và dù tôi có nhìn lên đó trăm nghìn lần đi nữa thì khoảng cách ấy cũng ko hề thu ngắn lại dù chỉ 1cm. Hôm nay, cuộc chia ly này lại gợi cho tôi nghĩ đến cuộc chia ly trước đó. Cảm giác nhớ và buồn lại miên man mà chẳng biết nhớ và buồn gì hết bởi có gì là hiện thực cả đâu. Trong hình bóng thì người đó là ảo ảnh nhưng trong nỗi nhớ thì lại là một ảo ảnh thật đối với tôi. Thời gian tới, nếu tôi ko bận rộn thì sự cô đơn và nỗi nhớ sẽ tìm đến tôi thật nhiều. Ước gì công việc tôi yêu ko cho tôi thời gian để thở, ít ra đó cũng là hạnh phúc trong lúc này.

Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2009

Chủ Nghĩa Thuê Nhân Công = Chủ Nghĩa Bóc Lột

Có lẽ những người thuê người làm cho mình trong đầu họ chỉ nghĩ đơn giản là ta bỏ ra một số tiền thì ta phải tận dụng tối đa giá trị số tiền đó thậm chí còn vượt qua giới hạn tối đa của nó nữa. Đúng! Có lẽ là như thế. Đôi lúc, suy nghĩ cũng ngậm ngùi cho mình và cả những kẻ như mình, mà số người như mình thì nhiều cho nên sự ngậm ngùi cũng ko ít. Thỉnh thoảng tự đặt câu hỏi "mình đang thương những con người khổ cực kia còn ai thương mình nhỉ?" - Chắc là những con người khổ cực khác thương lại mình hoặc giả chính những người mình đang cảm thấy thương đó thôi? Tuy nhiên, tôi tự khuyên mình nên suy nghĩ giản đơn một tí để vẫn thấy đời đẹp đẽ nhường nào. Viện một lý do chẳng hạn là người chủ đã sống và làm việc khổ cực cho nên họ nhìn công việc nhẹ nhàng quá đỗi. Nghe cũng tàm tạm chấp nhận nhỉ? Ừ, có thể! 


Đã bao năm ra trường và làm việc với nhiều loại công việc, tôi chưa hề biết tham lam một đồng tiền ko chính đáng thế mà lại hay được người khác lấy dạ tiểu nhân để đo lòng mình. Ngẫm sự đời có nhiều cái để bật cười vang thế ko biết. Nhưng, có thể do cuộc sống quá nhiều đen trắng, họ đã ra đời và va chạm những việc ko thể đánh giá tốt lương tâm của một con người, chính vì vậy mà họ luôn đề phòng người khác và tôi cũng chẳng phải là trường hợp cá biệt. Con người hiện tại như thế nào thì cũng chỉ do hoàn cảnh sống mang lại mà thôi => Ko nên có một cái nhìn khắt khe quá, ko đổ lỗi cho hoàn cảnh nhưng thật sự họ cũng chỉ có thể được như thế. Tôi hãy cứ làm những gì mình cho là đúng. Mặc miệng lưỡi thế gian bởi sự khen chê của thế gian cũng chẳng làm tôi có thể giàu có lên được. Luật nhân quả ở đời rất công bằng, những người theo chủ nghĩa bóc lột rồi sẽ có những kết quả tương xứng những gì họ làm. Tôi thì chọn con đường tìm cho mình giấc ngủ bình yên mỗi tối. Ngủ ngoan và chờ đón những ban mai!

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2009

Gửi Tòa Án Lương Tâm

Nếu tôi thành thật thú nhận rằng tôi đang muốn giết người thì tòa án lương tâm sẽ xử tôi tội gì? Tội có ý định sát nhân? mà còn tệ hơn nữa người tôi muốn giết chính là người thân với tôi nữa chứ. Nghe có vẻ rùng rợn nhỉ? Đúng thôi, ngay chính bản thân tôi còn sợ khi nghĩ đến điều đó nữa thì nói chi những người ngoài nhìn vào. Có những sự việc diễn ra trong cuộc sống lấy cái gì là thước đo chuẩn mực đúng sai? Tôi ko biết. Giữa một bên là giải phóng cuộc sống đọa đày cho những con người mà tôi yêu thương và một bên là đạo lý tôi phải chọn con đường nào? Sự giằng xé trong tâm tưởng khiến người ta mệt mỏi quá! Tôi lặng im cúi đầu bất lực. Cảm xúc buồn chán quá giới hạn tất yếu trở nên bão hòa, chỉ còn là một khoảng ko u tối, mờ mờ trước mặt tôi - ko có một biểu hiện cụ thể nào của cảm xúc. Máu chảy ruột mềm, đau lòng khi biết bến sông của tôi bị bão dâng mùa lũ. Nước mưa hòa cùng nước mắt hôm nay. Càng xót xa hơn khi nghĩ đến anh trai mình, sao thù hằn lại bùng lên trong lòng tôi cao đến vậy?

Thứ Hai, 28 tháng 9, 2009

Bệnh!

Thế là bệnh thật rồi. Mỗi ngày, chào đón ban mai là sự uể oải của tấm thân yếu ớt. Thật khó nhọc để lôi mình ra khỏi tổ ấm bình yên, cô đơn nữa chứ. Thầy tôi đã từng nói: "bệnh tật chính là sự trốn tránh của con người với môi trường xung quanh. Khi người ta bệnh, người ta luôn có nhu cầu nghỉ ngơi, thoát khỏi vị trí trong công việc, trong gia đình và cả trong xã hội nữa. Bệnh tật chính là sự lười biếng".


Hình như giờ tôi cũng vậy, cũng muốn trốn khỏi hết mọi ràng buộc bản thân và được thả hồn mình cho bay bổng chơi vơi trong ko trung, ko một sợi dây nào níu giữ lại được.


Mấy bữa nay trời mưa hoài. Giọt nước vô tình cứ làm ướt mái tóc, ướt làn môi và ướt đôi mi buồn của ai đó. Tôi vẫn thích mưa! Mỗi giọt mưa cảm tưởng như tiếng lòng mình đang tan chảy. Tôi thích ngắm mưa, sờ vào nó và tan vào nó. Và rồi lạnh... rồi co ro... rồi đơn độc!


Tôi biết mình đang quay lại từ nơi bắt đầu của tất cả nhưng cảm xúc thì lại ko giống như lần bắt đầu trước đó. Sao nỗi buồn cứ bao trùm lên hết khoảng trời nơi tôi còn niềm vui thì trôi qua chóng vánh? Tôi ko muốn nhìn nhận rằng mình đang buồn nhưng lại muốn được khóc một trận thoải mái để cho cơn buồn kia òa vỡ, tuy có đau lúc đó nhưng rồi lại cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng.


Tôi đang sống giả giữa xã hội này - đó là điều tôi biết. Và tôi cũng biết, mình thuộc về một thế giới ko còn ai. Vùng vẫy để ra khỏi đó hay là chìm vào trong nó? Chắc chắn sẽ là câu trả lời nên thoát ra rồi nhưng hiện giờ tôi đang buông lơi cảm xúc của chính bản thân mình, tôi cần có thời gian.


Tôi sẽ gạt một người ra khỏi những câu chuyện của tôi và để rồi lại đưa một người vào một nơi để giấu.


Cảm ơn những lời chúc "ngủ ngoan, mèo con"! Tất cả cũng chỉ là icon và dòng chữ lạnh, cũng chỉ là ảo ảnh nhưng thật sự cảm ơn tự đáy lòng!


Xin lỗi cuộc đời! vì tôi quá nhỏ bé.

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2009

Ko Phải Là Bầu Trời

Người đi...


Rẽ tầng mây đến một nơi xa lạ


Ko có anh, phương trời em có buồn ko?


Thà mộng ước đừng nhen


Để tàn tro chẳng có.


Nước mắt ko rơi.


Em chỉ mong một cơn gió bồi hồi.


 


Đêm xuống...


Bầu trời ko còn sáng


Chẳng vì sao hay mắt đã nhòa?


Ngôi sao em chắc mây trời che tối


Hay sức sáng nào ko đủ chiếu đêm nay?


 


Ở ngoài kia...


Đường phố đã thưa người


Phút bình yên trả về trên lối đó


Em là ai?


Ngày mai trời sáng...


Giữa chợ đời em rao bán chút dư âm


Ai khách mua cung bậc thâm trầm?


Em giả bộ rơi vài giọt lệ đắng?


 


Trời là thế - đen và trắng


Em ko là bầu trời bởi gián đoạn trắng đen


Em chỉ đúng nghĩa là em


Ko bao la như bầu trời anh nói


Biết yêu thương, buồn tủi


Biết ra đi...


Chôn cảm xúc đáy lòng.


Nếu phương trời ấy là nơi anh muốn đến


Đi đi anh, hãy hạnh phúc sau này


Đừng bận tâm những khoảng lặng nơi em


Gom lại hết và gửi vào trong gió


Rồi thời gian có mờ đi nỗi nhớ?


Hoặc kỷ niệm vẫn về trong những lúc đơn côi


Hứa với anh rằng em sẽ sống trên đời


Như cô gái trong truyện tình Titanic thuở thơ ngây.