Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2012

Xin giữ thôi những phút bình yên

Một mùa Tết đã trôi
qua, ko còn thấy điều gì đặc biệt khi thời gian dịch chuyển từ đêm Giao Thừa
sang Mùng 1, rồi Mùng 2 và Tết xem như kết thúc vào ngày Mùng 3 nữa. Ngày trôi
qua, cảm nhận đơn giản là một kỳ nghỉ bên cạnh những người thân của mình. Năm
nay, sinh nhật mẹ có đủ mọi thành viên trong nhà, ko khí vì thế mà vui vẻ hơn
năm ngoái nhiều. Mình và bé em mua hoa từ Sài Gòn về. Con đường xa, gió lộng…
thêm chương trình ghé nhà thông gia cộng với sự cố rải đinh của đinh tặc mà hoa
và người te tua như nhau. Nhưng điều quan trọng là mẹ rất vui!


Năm nay, ko ra thăm
bố và anh được vì về đến nhà đã tối… cảm thấy lòng mình cứ lấn cấn. Bóng chiều
phủ xuống nghĩa trang đượm buồn – nơi ấy cũng dần trở thành quen thuộc. Mỗi lần
ngang qua, ánh nhìn lại gửi vào nơi có màu vàng tươi mới khác biệt. Ừ, thì nắng
nhạt! Nhưng vẫn tồn tại trong tim mình một ký ức chẳng hề phôi phai. Mình có
cảm giác anh vẫn đang ở đấy, vẫn bên cạnh mình thậm chí còn gần hơn khoảng thời
gian trước.


Tết này, nhà mình
cười nhiều hơn. Mình cũng chẳng ham tụ tập, đàn đúm bạn bè. Nói thật ra thì thời
phổ thông của mình cũng ko nhiều bạn và bây giờ mỗi người cũng đã có cuộc sống
riêng. Mình cảm thấy mình ko thuộc về thế giới ấy nữa. Về nhà, mình chỉ muốn
dành nhiều thời gian cho gia đình của mình hơn. Mà tết năm nay, ko khí gia đình
đông vui hơn cũng nhờ sự góp mặt của thành viên mới là bé em trong công ty. Chiều
Mùng 2, cả nhà (trừ mama) đi karaoke hơn 5 tiếng đồng hồ, bé em ngoắc cần câu…
nửa đêm tỉnh… ko cho mình ngủ. Giờ nghĩ lại thì buồn cười nhưng lúc đó thấy bực
vì mệt ko chịu nổi. Mùng 3, bạn từ Đồng Nai ghé chơi. Người bạn này đôi lúc cho
mình cảm thấy một tình bạn nhiệt thành và nhiều khi giúp mình vơi đi cảm giác
đơn độc. Mẹ có vẻ thích tính đằm đằm của bạn. Ko hiểu sao lúc nào mẹ cũng thích
con gái của mẹ chơi với người hiền hiền, trong khi con mẹ thì như cọp cái.


Hôm nay, trở lại Sài
Gòn, trở lại với cuộc sống thường ngày của mình. Trước khi ra khỏi nhà, cảm
giác buồn buồn. Mình thấy lòng luyến tiếc ko khí gia đình vui vẻ những ngày qua.
Nghĩ đến mẹ với những ngày tới. Bé em thì cứ léo nhéo, dùng dằng. Mình thì ghét
và sợ cái giây phút ấy kéo dài.


Lên đường, 2 chị em
lại huyên thuyên đủ mọi chuyện trên trời, dưới đất. Cảm giác từ nhà lên đến Sài
Gòn thật nhanh. Sau khi ghé phòng bé em, 2 chị em vô chùa. Ngày tết nên chùa
đông người lui tới. Mình thì thích ko khí thanh tịnh của những ngày vắng người đến
dâng hương hơn.


Trở lại Sài Gòn, gặp
chuyện ko mấy vui. Cảm nhận sự thật tâm chỉ từ một phía trong vài mối quan hệ.
Ăn lẩu và về phòng ngủ là chọn lựa cuối cùng. Nghỉ ngơi để chuẩn bị cho 2 ngày
chiến đấu mười mấy tiếng ở công ty. Nỗi buồn mà… có gì hay đâu để giữ, thả cho
gió cuốn bay xa vào hư không. Qua một năm rồi… và đã bắt đầu bước những bước đi
của một năm mới, tạo những đổi thay cho năm mới là điều cần làm. Cố gắng! Và cố
gắng!


Việc đầu tiên của
mình: cho những gì đáng lẽ đã là quá khứ thành quá khứ. Những câu truyện viễn
vông được thêu dệt lên như một tác phẩm nghệ thuật vị nghệ thuật. Tác phẩm đó
thành công! Vì nghệ thuật đã làm rung động người thưởng thức nó, làm người
thưởng thức sống trong tác phẩm với những cảm xúc vui, buồn, hạnh phúc, đớn đau…
Tác phẩm kết thúc! Bởi ko điều gì là vô hạn trong cuộc sống này. Sự bao dung,
độ lượng trong lòng người chiếu theo quy luật ấy nhiều lúc khắt khe bởi con
người ko phải là Phật, Thánh, hay Đức Chúa Trời mà người ta vẫn sùng bái. Trả
cho nhau đi những vui – buồn!… còn mang nợ bình yên trong một quãng đời nào đó…
Mình thì sẽ làm người chủ nợ hào phóng, xóa sạch những nợ nần nếu ai đó cảm
thấy ray rứt vì đã mang đến những nỗi buồn ko đáng cho ai!

Thứ Tư, 4 tháng 1, 2012

Hạnh Phúc Từ Một Nụ Cười


Có đôi lúc, ko phải chỉ có nhận được một món quà ý nghĩa ai đó tặng hay  nhận được sự quan tâm, chăm sóc từ một người nào đó mà mình mong đợi mới là hạnh phúc. Hạnh phúc nhiều khi cũng xuất phát từ sự cho đi của bản thân và đôi khi còn xuất phát từ chính niềm vui của người mà mình ko mấy ưa.
Ngày đã qua, ko ồn ào với việc hát hò, ăn uống như những lần trước vậy mà lại hay, có thể hiểu được tâm ý của người để rút kinh nghiệm cho những lần sau đó... Mà có lẽ cũng ko có lần sau! Ngày qua như thường lệ, vẫn giờ làm ca... trong đó, công việc lúc thì bận bù đầu, lúc thì rảnh đến buồn bực tay chân mà chạy qua chạy lại ghẹo người này, người kia cho đỡ cảm thấy tẻ nhạt và mau hết giờ.Cuối giờ làm cùng bạn đi lễ. Một ngày đặc biệt với bạn nên bạn ko thể ko đi, còn mình và bé em đi vì là ngày đặc biệt của bạn. Kẻ ngoại đạo vẫn có thể dâng lời cầu nguyện mà, cầu bình yên đến cho Con Thiên Chúa. Theo mình, tin ngưỡng nào cũng chỉ muốn dẫn con người tới điều hay thôi!
Lần đầu tiên từ khi quen nhau mình thấy bạn thật ngây thơ. Nụ cười bạn rạng rỡ và mình cảm nhận được sự hạnh phúc của bạn toát ra trong nụ cười ấy. Mình cũng cảm thấy hạnh phúc! Hạnh phúc từ nụ cười của bạn mà có thể bạn chẳng hề biết. Cuộc sống thật tuyệt diệu với những giá trị chân, thiện, mỹ của nó! Cho đi hạnh phúc để nhận về hạnh phúc mà hạnh phúc nhận về này có thể còn nhiều hơn hạnh phúc đã cho đi. Càng cảm nhận được hạnh phúc từ nhiều khía cạnh thì càng dễ trở thành tỉ phú của nó. Rồi mình sẽ giàu to!!!

Thứ Ba, 27 tháng 12, 2011

Cuối Đông

Mấy ngày này thật lạnh. Noel đã qua và con đường về vẫn lung linh, rực rỡ những ánh đèn trang trí chỉ có điều ko đông người như mấy ngày trước, trên con đường dường như còn tôi với tôi thôi.
Ko hiểu sao lại thích những lúc phố thưa người. Có thể mặc nhiên mà thể hiện cảm xúc, ko phải lo ngại bất cứ ánh mắt nào của những kẻ tò mò ko đáng. Phố lại êm êm dập dìu với bóng tôi đổ dài trong khoảng không tối sáng. Cái lạnh từ ngoài xuyên qua lớp vải mỏng manh thấm vào cơ thể. Tôi cũng mặc. Từ từ đi qua phố, đưa tay bắt những con gió để gió cứ thế luồn qua kẽ tay và các ngón tay lại chạm vào ký ức.
Tôi nghiêng người cho gió thổi mái tóc bay bay. Tóc cũng đã dài nhiều sau những lần muốn nhẹ lòng mà cắt. Bất chợt nhớ giấc mơ nào đã đổ trong cái nghiêng của những cơn mưa chiều nhạt nhòa ngày trước.
Sao vẫn biết ko thể sống với quá khứ mà nào có thể giũ bỏ được quá khứ đâu? Chợt muốn nhỏ đôi giọt lệ thương cho con người mình bây giờ vậy mà lại khó. Vô tình, tôi bật cười vang.
Mấy ngày rồi, bé em đã chuyển chi nhánh. Một nỗi buồn cứ nhẹ len vào lòng. Những con người còn lại xung quanh sao bỗng thấy khác quá! Tôi phải tập cho mình thói quen khác để thích nghi với những thay đổi hiện giờ. Tâm trạng xáo trộn với những nỗi chênh vênh mơ hồ.
Hôm qua, đọc câu truyện về tiểu ngạ quỷ bên cầu Nại Hà, những suy tư kéo dài mãi cho tới tận hôm nay chưa dứt. Ko hẳn chỉ vì xúc động bởi tình yêu trong câu truyện mà còn vì nhiều suy tư của tiểu ngạ quỷ khá giống tôi, vì câu nói của người nấu nồi cháo Lãng Quên bên cầu. Nếu được chọn lựa thì tôi xin được thoát khỏi kiếp luân hồi để mãi mãi chỉ là một hạt cát nhỏ bé trong thế giới bao la vô cùng hoặc có thể mãi mãi chỉ là một tiểu ngạ quỷ bên cầu Nại Hà ko cần màng tới những nhân quả trong kiếp con người hay cả danh vọng, địa vị trong thế giới miên viễn xa xôi. Tôi đã nói với mẹ trong lần đưa cha tôi đi xa mãi về một ngày mai nếu lỡ có thể xảy ra với tôi thì mẹ hãy xem đó là một việc thật nhẹ nhàng và hãy sắp xếp mọi thứ giản đơn theo ý tôi. Cũng có lúc tôi cảm thấy hài lòng về mình!
Dạo này, bạn bè cũ gọi báo tin vui nhiều. Cũng may từ hồi đi Sài Gòn học ko mấy khi tôi xuất hiện nên chuyển nhà bạn bè ko biết, tụi nó toàn gọi điện báo gửi thiệp ở nhà đứa nào đó nên có thể tránh được cho mẹ những thứ xúc tác gây buồn. Những người có ảnh hưởng đến tôi cũng đã lấy vợ. Dường như câu thơ tôi viết ngày xưa vô tình là câu định mệnh cho tôi - "kẻ cuối cùng trong mỗi chuyến ra đi". Tôi thấy nhớ nhỏ và thương nhỏ nhiều vì trong suy nghĩ nhỏ chưa hề bỏ tôi đi cũng giống như tôi bây giờ ko liên lạc thường xuyên với nhỏ nhưng lúc nào tôi cũng cầu bình an cho nhỏ thôi. Tôi trân trọng những gì đã có với nhỏ như một món đồ quý giá vô cùng đối với tôi.
Còn chưa đầy một tháng nữa là Tết. Năm nay, bé em sẽ cùng về ăn tết với tôi, ko khí vì thế mà đỡ tẻ nhạt. Tôi đã lên lịch cho kỳ nghỉ này, trong đó có một chuyến hành hương ko gần lắm. Sau tết, có những dự định mới cần làm, ko thể rong chơi mãi vì còn mấy năm nữa là đã 30 tuổi rồi.
Hôm trước, anh cũng báo sắp về, tôi thấy lòng nao nao.
Rồi sẽ ra sao làm sao ai có thể biết. Nhưng dù có ra sao thì mọi thứ cũng diễn  ra theo đúng tất yếu của nó... hà tất phải cưỡng cầu.

Thứ Ba, 20 tháng 12, 2011

KHÚC DÂN CA QUÊ MÌNH




Từ thuở thương nhau mẹ cha hò hẹn


Đồng cạn đồng sâu thấm ánh trăng vàng.


Từ thuở yêu em anh tìm mê mải


Da diết quê mình những khúc dân ca


 


“À ơi! Con cò bay lả bay la…”


Anh thấy cánh cò bay chấp chới


Bóng chao nghiêng Cửa Việt, Cửa Tùng


Sao lòng anh rưng rưng:


“Chim trên rừng còn thương cây nhớ cội


Huống chi người xa người, tội lắm người ơi!...”


 


Anh theo con nước trôi


Dòng Ô Lâu bên bồi bên lỡ


Cô lái đò năm xưa tình phụ


Mái chèo lơi dạ xót đêm dài.


“À ơi… Cây đa bến Cộ còn lua


Con đò đã thác năm xưa tê rồi…”


 


Anh qua nắng xế truông Hồ


Lau lách một thời cấm nghiêm Nội Tán


Trách ai gieo trái sầu cay đắng


Chừ người tìm người úa nửa vầng trăng


“À ơi…Con le le mấy thuở chết chìm


Tình nhân bạc ngãi khốn tìm làm chi”


 


Anh đứng giữa mù sương


Lớp phế hưng bao thành quách cũ


Xa giá, quan quân, trùng trùng sóng vỗ


Cát vàng phai thấm mãi câu hò:


“Mẹ thương con ra cầu Ái Tử


Vợ trông chồng lên núi Vọng Phu


Chiều chiều bóng xế trăng lu


Con ve  kêu mùa hạ
biết mấy thu cho chộ chàng”


 


Khói chiều nay mênh mang


Những cánh đồng thơm mùi tóc rạ


Những cánh diều êm ả


Đậu xuống lòng anh tê tái giọng ai hò:


“Rồi mùa tóc rạ rơm khô


Bậu về quê bậu, biết nơi mô mà tìm…”


 


Anh tìm khúc hát đưa nôi


Ru anh lớn những ngày thơ dại


Biết xót thương bao chuyện tình ngang trái


Chừ để yêu em: muối mặn, gừng cay


“À ơi! Tay bưng dĩa muối
chắm gừng


Gừng cay, muối mặn xin đừng bỏ nhau…”

Thứ Năm, 1 tháng 12, 2011

Bởi! Đời bây giờ hững hờ lắm!

Đó chỉ là một câu nói đùa trêu mọi người trong công ty đặc biệt là chị kế toán xuất, được rút ra khi đọc bài báo về đứa bé 2 tuổi bị xe cán ở Trung Quốc. Nói hoài, ai ngờ bây giờ tôi lại thấy câu nói ấy đúng.
Hợp tan, ly biệt trong cuộc sống đó là chuyện thường tình nhưng có những cuộc chia ly mà nó khiến cho suy nghĩ tôi ko được nhẹ nhàng. Lòng người khó đoán, cũng khó giải thích. Chỉ biết đặt những câu hỏi mà chẳng thể nào trả lời. Có lẽ đối với một số con người, cuộc sống này chỉ đơn giản là một trò chơi trên net.
Ngày đã qua, những thay đổi trong vài tiếng nữa thôi sẽ hiện hữu. Tôi ko háo hức cho ngày mới này. Có quá nhiều thay đổi trong thời gian ngắn khiến cho đầu óc bị choáng váng. Cảm giác chủ đạo là mệt mỏi. Tôi chán cái nơi chết tiệt này. Chẳng có gì hay ho mà toàn là đấu đá, tranh giành phù phiếm. Tình người là thứ sa sỉ nên hiếm thấy nơi đây? Có lẽ... Thứ có thể thấy là những giọt nước mắt uất ức nghẹn ngào hay những lời chửi thề khó nghe nhưng mà nghĩ thì chửi cũng phải. Tôi ko tham gia vào công việc của mấy người cùng bộ phận nữa bởi trong suy nghĩ tôi họ là những động vật máu lạnh. Có lẽ tôi rảnh quá nên ko ai làm gì tôi còn tôi thì lại suy tư về họ vì những gì đang diễn ra trước mắt.
Gần đây, tôi cảm thấy chỉ muốn xa cuộc sống này. Tình người nhạt nhẽo, lời hứa chóng phai, có gì để hồi phục niềm tin và hi vọng vào con người nơi tôi khi tâm hồn ngày càng trơ như đá. Đó là bản năng tự thích nghi thôi dù tôi ko muốn.
Tạm biệt những người trong cuộc chia ly hôm nay!

Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011

Vô thường

Buổi sáng, ngồi trong quán cà phê, tiếng chim hót thánh thót cùng những âm thanh thâm trầm của dòng nhạc trữ tình mà bình thường vẫn thích... cảm giác chút bình yên trong phút giây ấy.

Chờ một người, nhưng lại ko có cảm giác chờ đợi. Mọi thứ cứ tự nhiên đến rồi sẽ tự nhiên đi nên bất chợt chẳng thấy một chút cưỡng cầu. Nhớ những buổi dạo chơi trên bờ biển sớm mai của thời gian trước, sóng sẽ cuốn trôi ngay dấu chân ta vào lòng biển khi ta nhấc chân lên để in hình một dấu chân khác lên bờ cát trải dài.

Những ranh giới mong manh trong cuộc sống luôn luôn tồn tại. Đời là vô thường! Sự tiễn đưa lại cho ta cảm nhận điều đó sâu sắc. Đắng cay hay hạnh phúc rồi cũng sẽ kết thúc dù ta có bằng lòng hay ko. Thời gian tiếp tục trôi đi, thực tại dù có thế nào trong cảm nhận của ta, ta vẫn phải chấp nhận nó. Có nên chăng giữ mãi trong lòng để ngập tràn nỗi muộn phiền về quá khứ trong khi cuộc đời... nếu đã sống thì phải hướng về phía trước? Một mai ko biết khi ta nằm xuống rồi có phải ân hận điều gì vì cuộc sống hôm nay ko?

Người đã cách xa ta! Mà người đã bao giờ gần ta? ...thế nhưng, lần xa cách này là xa xôi lắm. Ta ko níu giữ người cả trong lời nói và suy nghĩ... nhưng ta chẳng biết nên khóc hay nên cười bây giờ nữa. Ta cảm thấy cuộc sống này niềm vui nhỏ bé quá đi thôi! Những gì đã qua ta mong như ta ước nguyện với người. Ta lại sống với những gì hiện tồn tại trong cuộc sống của ta. Tương lai - 2 từ ấy khiến ta thở dài. Nhưng, phải cố gắng thôi để ko phải hối tiếc. Ta mong đến lúc ta ko còn đủ sức mà dừng lại trên con đường của mình, cảm giác của ta thật bình yên.

Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011

Nắng vẫn hồng trong đôi mắt của em

Em đã ko còn là em của 2 năm về trước - cái thời vẫn thích đi dạo dưới mưa, nhìn ngắm những giọt nước rơi xuống từ giữa khoảng ko bao la vô tận. Anh chắc hẳn cũng vậy? Tất nhiên là bấy nhiêu thời gian đã trôi qua thì cuộc sống sẽ mang đến cho em cũng như cho anh nhiều điều khác nữa phải ko anh? Chúng ta đều đã trưởng thành hơn. Để có được sự trưởng thành ấy mà mỗi người cũng mất đi nhiều thứ, có lẽ thế... Ước mơ của em về tương lai giờ cũng giản đơn hơn, đây có thể coi là biểu hiện của việc chấp nhận thức tại ko anh nhỉ? Mà với việc ước mơ về tương lai giản đơn này hình như làm em nhẹ nhàng hơn.
Thời gian trôi qua, em ngỡ đã phôi pha nhiều thứ giữa hai chúng ta. Mà anh nghĩ xem thực sự có phải là như vậy? Tuy nhiên, ở đây vẫn có những mơ hồ nào đó mà em ko thể thoát khỏi. Điều này, có lẽ ko ai có thể cảm nhận sâu sắc hơn chính bản thân em. Anh có thể hiểu và hình dung ra phải ko anh?
Em phải thừa nhận một cảm xúc rất khó tả nhưng lại rất quen thuộc khi nói chuyện cùng anh hôm trước. Có những thứ phôi pha lại trở về hay thực chất nó chỉ nằm ở góc khuất chứ chưa hề phôi pha? Tuy nhiên, hiện tại của em còn có những gì đã đến trong thời gian 2 năm qua. Rồi cuộc sống sẽ đưa ta về đâu? - ko ai biết trước. Thôi cứ để mọi thứ đến theo quy luật tự nhiên và cái gì ra đi sẽ ra đi cũng theo quy luật ấy. Bạn em sợ sự trở lại của anh sẽ khiến em hi vọng về một điều gì đó mô hồ như xưa, điều mà bạn em muốn là em lại tiếp tục tin yêu cuộc sống này thôi. Em bây giờ, ko muốn nghĩ nhiều quá để phức tạp hóa mọi thứ lên, cũng chẳng cần phải đề phòng bởi nỗi buồn đau ko còn xa lạ khi con người tồn tại trong thế giới này nữa. Em tin dù bất cứ chuyện gì xảy ra thì đều có cách giải quyết ổn thỏa, điều quan trọng là phải có đủ thời gian. Cuộc sống sẽ tốt đẹp với những ai tin tưởng vào điều tốt đẹp của cuộc sống. Em cảm thấy mình vui hơn trong mấy ngày vừa qua dù lòng em ko yên vì nhiều yếu tố khác. Sẽ ra sao anh nhỉ? - Anh đã từng nói "em yêu sắc màu cuộc sống" nên dù cuộc sống có buồn hay vui thì nắng vẫn hồng trong đôi mắt của em, phải ko anh?