Thứ Bảy, 27 tháng 3, 2010

Mưa...

Mưa rồi. Cơn mưa đầu tiên báo hiệu một mùa mưa lại đến bất chợt đổ trong chiều làm lòng nao nao. Hàng cây bên kia đường đang mơn mởn lá xanh non mượt mà chìa cánh lá đón những giọt nước đầu tiên sau bao nhiêu ngày nắng nóng. Tôi ko hiểu được vì sao hàng cây ấy lại thay lá vào mùa này? cây ấy mang tên gì? nhưng có một điều ko thể phủ nhận là nhờ màu xanh non ấy mà tôi mới thấy một chút sức sống trong những ngày mệt mỏi kéo dài. Chiều nay, một giấc ngủ thật ngon với nhạc khúc êm đềm của trời. Thật kỳ lạ khi mỗi cơn mưa lại cho những xúc cảm khác nhau.


Màn đêm buông xuống với ko gian mờ ảo bởi cơn mưa chiều. Tôi ra về như bình thường vẫn thế, cảm thấy hơi lạnh. Buổi tối, cơn mưa vô tình hay hữu ý lại rơi rơi khi tôi một mình thả bộ xuống con đường gần nhà. Bất chợt nhớ lại một sở thích mà tôi đã giả vô tình bỏ rơi nó. Nhưng lại chẳng có nỗi nhớ nào giản đơn và độc lập cả cho nên những ngày mưa trước lại trở về, nhớ tất cả những cảm xúc hạnh phúc lẫn nhói đau khi đã vụt mất một thứ quý giá đối với mình. Người ta vẫn thường nói cơn mưa gợi lại những nỗi buồn thật nhiều! Giấc mơ xưa đã tan mà dư âm của nó vẫn kéo dài như thanh âm của vần điệu một ca khúc. Cũng vẫn chỉ bóng tôi với tôi đổ dài trên con đường mưa loang loáng ánh đèn. Giấc mơ cũng chỉ là giấc mơ!

Thứ Sáu, 26 tháng 3, 2010

Anh ơi! "Cát Bụi"...

Thời gian... ko bao giờ dừng lại anh ạ. Nó cứ đi, đi mãi, dửng dưng với niềm vui và nỗi buồn của bất kỳ ai. Lâu rồi, em ko được nghe anh nói dù lời nói có cộc lốc, khô cằn với em. Dạo này, em cảm thấy mọi xúc cảm của mình mờ nhạt lắm. Thế nào là buồn? Thế nào là vui? ... mỗi ngày trôi qua thật bình thường. Em dường như càng thuộc về với thế giới của riêng em thôi. Dù ai có quan tâm hỏi han chăng nữa cũng ko biết sẽ nói như thế nào, có lẽ cũng chỉ là 2 từ mà em thường nói - "bình thường". Em giờ càng hiểu anh hơn, anh trai của em ạ!


Anh biết ko? Mấy ngày qua em gặp một người với dáng vẻ giống giống anh, em lại tưởng tượng ra anh trước mặt mình. Sao lại thế anh nhỉ? sao kết cuộc ở đời ko có hậu như kết cuộc trong văn chương? Anh biết đấy, ngày còn ở nhà em vẫn thường nghêu ngao câu hát "hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai tôi về làm cát bụi...", em hát như là người từng trải lắm lắm suy tư với cuộc đời này nhưng thực chất cảm nhận của em lúc đó có gì rất mơ hồ chứ chưa thể hiểu sâu sắc những câu từ trong ca khúc. Giờ thì khác rồi. Thế nhưng, em lại ko còn hay hát bài ấy nữa bởi đó là bài hát em nghe thấy ngay giây phút anh bỏ em đi. Có những lúc thơ thẩn thả trôi suy nghĩ em buột miệng hát câu "con tim yêu thương vô tình chợt gọi, lại thấy trong ta hiện bóng con người...", đúng là nhạc Trịnh mang rất nhiều triết lý và nhiều tầng cảm xúc anh nhỉ?


Đôi lúc, em ước sao những gì diễn ra ở hiện tại ko phải là sự thật, em sẽ sống một cuộc sống như những cô gái kia, ko có gì để gọi là cá biệt. Em ích kỷ lắm phải ko? Ừ đấy, thì em ích kỷ đấy nhưng anh phải thương và chiều chuộng em vì em là em út của anh mà. Bây giờ, càng ngày em càng giống anh rồi cho nên em mới hiểu được anh. Người ta thường nghĩ hạnh phúc nằm ở nơi nào đó và đi kiếm tìm, cái đích đến sẽ là hạnh phúc. Em thì nghĩ đích đến của một con người là trở về cát bụi mà thôi, còn hạnh phúc ư? - mong manh lắm, nhưng nó lại đồng hành với từng bước chân ta qua, có những điều tuy thật nhỏ nhưng lại là hạnh phúc bởi hạnh phúc là gì? - một phạm trù khá rộng mà ko ai có thể định nghĩa cụ thể được.


Điều còn lại cho em ít quá anh ạ! Dư vị của cuộc đời thật nhiều nhưng vị ngọt thì nó có vẻ xa xỉ với em mà em thì lại quen với điều đó rồi. Em ko trách trời, ko trách đất, ko trách người. Em chỉ trách mình bé nhỏ giống như thể xác của mình để rồi ôm trọn 1 từ "chết" trong em. Còn 1 tháng 4 ngày nữa là Hà Mát cưới, em sẽ là phụ dâu giống như 2 đứa em đã hẹn với nhau từ hồi đang học cấp II và em biết rằng nhận được thiếp mời mẹ mình sẽ chạnh lòng bởi vì nghĩ đến em. Em là đứa chẳng giúp gì được mẹ mà chỉ làm cho mẹ phải thở dài, sao mãi mãi em ko là cát bụi nhỉ?


Em lại loanh quanh trong cuộc đời để nhặt cho mình những hạnh phúc mong manh.


Thời gian có vô tình nhưng đời đừng vô tình...


...cho em những tầng cảm xúc rõ rệt...

Thứ Ba, 16 tháng 3, 2010

Là Duyên Hay Nợ?

Tôi và anh quen nhau rất đỗi bình thường nếu như ko muốn nói là quá mờ nhạt. Anh hay tôi đều ko để lại những ấn tượng gì đặc biệt trong trí nhớ của nhau đến mức mà dù bây giờ có cố ngồi để nhớ lại lần đầu tiên gặp nhau như thế nào cũng ko nhớ được. Thời gian cứ trôi, cuộc sống và cảm xúc của chúng tôi đã dần có sự ảnh hưởng của nhau mà sự chuyển đổi đó bình thường đến mức tôi ko nhận thấy. Khi tôi đứng ở vị trí hiện tại nhìn về quá khứ xa xôi như lúc này đây, tôi mới chợt nghĩ và chợt thấy sự thay đổi đó. 


Tôi - một người đa cảm, trái ngược lại, anh - một người vô tâm. Tôi nhớ hết sinh nhật của tất cả các bạn bè thân thiết, tất nhiên là cả sinh nhật anh rồi. Nhưng, anh thì ko nhớ, kể cả sinh nhật của tôi thậm chí có những dịp lễ quên luôn một tin nhắn chúc mừng. Tôi biết sở thích của anh và cả nơi tôi có thể tìm thấy anh khi gọi điện anh ko bắt máy. Anh thì ko biết tôi thích gì ngoài thức uống mà có người đã kêu thành tên dành cho riêng tôi. Và anh sẽ ko thể tìm thấy tôi khi tôi ko tự xuất hiện trước mắt anh mà anh cũng chẳng mấy khi nghĩ đến chuyện tìm thấy tôi. Tôi biết điều đó nếu nói ko chạnh lòng thì đó là một điều giả dối. Nhưng, tôi cũng biết, dù sao đối với tôi, anh cũng ko vô tâm như anh vẫn thế đối với mọi người.


Tôi cũng ko thể hiểu tại sao khi sự khác biệt quá lớn như vậy mà chúng tôi vẫn có thể duy trì mối quan hệ đến tận bây giờ. Có những lúc, tôi nghĩ tôi sẽ ko bao giờ liên lạc với con người này nữa. Đó là những lúc anh cho tôi một cảm giác ko mấy thoải mái khi liên tục ko giữ lời hứa, điều này quả là khó chấp nhận đối với một người xem trọng lời hứa như tôi. Và đã có những suy nghĩ rất tệ mà anh chính là thủ phạm mang lại. Nhiều lần như thế, nhưng sao tôi lại có thể bỏ qua???


Đã có lần tôi quyết định biến mất. Một cú điện thoại lúc gần nửa đêm sau hơn 1 tháng tôi ko liên lạc với bất cứ người bạn cũ nào, tên anh hiện lên.


Có lần, anh đã nói với tôi: trong số những người bạn của anh từ trước đến giờ, tôi là người hiểu anh nhất và tôi cũng là người tốt với anh nhất. Đó là điều an ủi duy nhất anh dành cho tôi khi anh nói ra suy nghĩ ấy. Phải, tôi hiểu anh. Hiểu đến mức dù anh có cười đùa bình thường nhưng tôi vẫn biết câu nào là thật câu nào là đùa. Tôi hiểu mức độ nghiêm trọng trong suy nghĩ của anh đối với một sự việc mà anh nói dù cách nói cũng rất bình thường. Tôi hiểu anh đến mức đủ để biết rằng anh ko tốt và những cái ko tốt đó xa lạ hoàn toàn với tôi. Nhưng tôi vẫn luôn xuất hiện bên cạnh anh khi anh cần.


Tôi vẫn tìm anh khi cảm thấy cần một ai đó bên mình thay vì lang thang phố đã nhiều. Tôi có thể tự tin khi gặp anh, ko ngại ngùng khi ánh mắt anh nhìn tôi vì tôi biết cũng là việc nhìn tôi nhưng ánh mắt anh ko hề giống với ánh mắt của bất kỳ một anh chàng nào trong cái xã hội đầy rẫy nhiễu nhương. Anh cõng tôi xuống cầu thang khi chân tôi đau rất tự nhiên như 2 người bạn cùng phái. Anh khoác vai tôi khi ngồi trên cầu ngắm dòng sông kỷ niệm một thời trong tiết trời lành lạnh cuối năm. Lúc đó một cảm giác bình yên đến với tôi mà với tôi thì cảm giác ấy hiếm hoi lắm lắm. Thật sự có những lúc tôi đã thấy rất vui vì tình bạn giữa tôi và anh - 2 con người khác phái và với độ tuổi ko còn nhỏ.


Nhiều bạn bè quen cũ khi gặp lại đã hỏi tôi và anh thế nào rồi? Tôi bật cười, ko ai tin những gì tôi nói mà chỉ tin vào những gì họ nghĩ về quan hệ giữa tôi và anh. Em của anh cũng cho rằng ranh giới để tiến lên trong quan hệ chúng tôi dễ dàng vượt qua khi hỏi anh sao ko xác lập một tình cảm với tôi?


Mặc kệ người ta nói, tôi và anh vẫn tìm nhau những lúc vui buồn, vẫn cợt đùa rằng sẽ tính chuyện khi tôi đến tuổi 30. Chúng tôi vẫn là như thế, ko hơn cũng ko kém đi những gì cho nhau. Anh vẫn nhiều khi cho tôi cảm thấy buồn và suy nghĩ tệ. Tôi thì vẫn dành thời gian cho anh khi anh nói anh muốn gặp tôi và những lúc buồn tôi muốn ôm anh như thể hành động ấy sẽ trút bỏ đi những nặng nề đang đè nén đầu óc mình, chỉ là thế. Thật sự, ko thể biết rằng tôi và anh là duyên hay là nợ nữa đây vì niềm vui và nỗi buồn có thể mang lại song song cho nhau. Thật sự là ko thể biết!

Thứ Ba, 23 tháng 2, 2010

Chào Ngày Mới!

Sáng nay, đường phố thật đông đúc. Sau một kỳ nghỉ Tết cổ truyền, những con người lại trở lại với vị trí công việc của mình. Kỳ nghỉ của tôi ngắn hơn nên tôi đã có mặt tại trung tâm kinh tế này khá sớm. Mấy ngày trước, những con đường thưa thớt xe cộ. Mỗi lần ra đường cảm thấy Sài Gòn như đang thiếu thứ gia vị gì để tạo nên nó. Có người cười và nói với tôi rằng "những ngày này ra đường mới thích, vắng người và ko khí thật trong lành, Thành Phố đông cũng do mấy người ở tỉnh lên thôi, chật chội, lộn xộn".


Tôi thiết nghĩ, Sài Gòn ngày Tết vắng người có lẽ đó là nét chấm phá trong bức tranh về nó. Nhưng nếu Sài Gòn mà luôn vắng vẻ như thế thì nó ko còn là Sài Gòn, ko còn là trung tâm kinh tế lớn của cả nước. Đừng phủ nhận giá trị của những người tỉnh lẻ. Có họ, Sài Gòn mới thật sự sôi động, họ góp mặt vào cuộc cạnh tranh đa dạng với nhiều hình thức.


Sáng nay ra đường, một ko khí nhanh, gấp khiến tôi có cảm giác phải năng động hơn, nhanh hơn để cùng đi với dòng chảy xã hội. Đối diện với việc chọn lựa đường đi mở đầu một năm luôn làm con người phải suy nghĩ thật nhiều, ko thể trốn tránh vì ko ai có thể quyết định thay mình, thậm chí cũng ko mấy ai dám cho mình một lời khuyên. Vui lên nhé! ngày mới lại bắt đầu. Vui để có thêm niềm tin và nhựa sống, vui để thấy mình sẵn sàng cho việc đối mặt với những thử thách trong năm. Xin lỗi mẹ vì con đã làm mẹ phải lo lắng, đã khiến mẹ phải buồn. Niềm đam mê và thực tế nhiều lúc đối nghịch mẹ ạ. Con sẽ cố gắng, chỉ xin mẹ đừng buồn và lo lắng vì con. Ngày mới luôn bắt đầu mẹ ạ, con muốn được nhìn mẹ chào ngày mới bằng những nụ cười...

Thứ Năm, 18 tháng 2, 2010

Thành Phố Của Những Người Ngủ Quên

Tôi gọi như vậy vì thực chất nơi ấy giống như một thành phố thật. Trong đó, có nhiều công trình từ hết sức giản đơn đến quy mô hoành tráng, tập trung lại với nhau tạo nên một bức tranh đa dạng về màu sắc, phong phú về kiến trúc dựa trên việc nghiên cứu phong thủy đã hình thành từ lâu. Chỉ có điều, vì đó là thành phố của những người ngủ quên nên dường như nó cũng ngủ quên như vậy dù xung quanh có náo nhiệt hay hoang vắng. Quanh năm, nơi đây hầu như yên ắng. Chỉ có dịp cuối năm thành phố này thấy có nhiều những hoạt động của con người còn thức và gần như nơi đây được thay đổi với hoa là hoa.


Tuy nhiên, một điều ko thể phủ nhận là thành phố này thường gây cho con người sự sợ hãi. Tôi cũng ko ngoại lệ. Trước kia, chưa một lần tôi dám ngắm nhìn thành phố ấy dù đã có lần cũng phải ghé vào. Thế nhưng, tôi đã dần quen với việc vào nơi đây và mấy ngày trước tôi đi một mình. Dù là cuối năm nhưng lúc tôi ghé là lúc chiều sập xuống nên ko một bóng người. Tự nhiên, tôi cảm thấy ko gian yên bình. Tôi ngồi xuống, lặng yên một lát với những suy tư trước những sự việc vừa qua. Tôi đem mọi nỗi băn khoăn nói với anh tôi, tôi nghĩ là anh tôi nghe thấy... chắc chắn là như thế! Tôi quay về khi đã tắt hẳn nắng, nhìn lại một lần nữa thành phố ấy, cảm giác bình yên như niềm tin anh đang bên tôi để chở che...

Thứ Năm, 11 tháng 2, 2010

Ngày Mai Em Đi

Vừa đưa Rùa Con ra sân bay về Bắc ăn tết, sao lòng bỗng cảm thấy gì đó, hình như là buồn buồn thì phải? Tất nhiên, buồn ko phải vì xa Rùa Còn mà rồi Rùa Con sẽ vào lại miền Nam chứ ko phải ở quê làm như những ngày qua đã ngỡ. Trong suy nghĩ, tôi đang tưởng tượng về mùa xuân Hà Nội, có lẽ là ko chính xác lắm. Tôi vẽ lên viễn cảnh nếu như mình về đó, bỗng thấy nhớ những người em, những người bạn, người chị, người anh mà tôi đã quen. Tôi nghĩ về một nguyện vọng mà ko biết tôi có thể có được hay ko - nguyện vọng về Hồ Tây và một bản nhạc, cho nên cảm giác mênh mông.


Còn 2 ngày nữa thôi là đến năm tuổi của tôi. Các bạn tôi hầu như đã về sum họp với gia đình, còn tôi do bận một chút việc nên vẫn còn ở lại thành phố nhưng khi ngày mai đến tôi cũng sẽ rời khỏi đây, tạm gác đi cuộc sống bon chen mà tôi đã dần quen. Tối qua, tôi có cuộc hẹn với người bạn thân từ thời sinh viên để tạm biệt nhau trong mấy ngày. Dường như lâu lắm rồi mới nghe một câu nói có vẻ tâm trạng trong cuộc gặp gỡ giữa chúng tôi dù rằng nhiều lúc rất buồn nhưng khi gặp nhau chỉ toàn là những tiếng cười đùa giỡn. "Nhiều lúc, có những vấn đề đến với mình mình mới thấy rằng mình thật cô đơn" - giờ bạn tôi mới nói câu ấy. Tôi cười!


Tôi đang kết thúc một vài mối quan hệ? Kết thúc thôi để đừng đi xa thêm nữa, kết thúc để còn có thể giữ những gì đẹp đẽ trong trí nhớ đã biết quên, giống như giữ bài thơ Mừng sinh nhật bé ấy. Càng lớn, những mối quan hệ của người ta ko còn giản đơn như trước nữa. Trong những mối quan hệ ấy, có sự xuất hiện của mối quan hệ "có mục đích" mà sự xuất hiện này ít nhiều làm giảm đi sự tin tưởng của cá nhân trước một mối quan hệ nào đó. Tôi đang nói cho người, cho sự nghi ngờ của chính tôi? Ngày trước, tôi cứ tưởng mình là người dữ dằn lắm nhưng tôi thật ngỡ ngàng khi nhận thấy mình hiền, đôi lúc còn hiền đến ngu ngốc. Có vẻ, tôi giống như một con cá trong hồ nước nhỏ được đưa ra với đại dương bao la, đời thật nhiều điều mà ta ko thể tưởng tượng được!


Tôi muốn gặp người bạn thành phố Vinh nơi miền Trung xa xôi ấy trước khi về nhà - một người bạn có thể chia sẻ và quan tâm tôi một cách nhẹ nhàng. Chỉ còn đêm nay thôi ko biết người ấy có xuất hiện? Ko biết người ấy có biết tôi đang chờ?


Gửi lời chúc một năm mới an lành và hạnh phúc đến với tất cả những người tôi yêu thương!


Ngày mai tôi đi.

Thứ Bảy, 6 tháng 2, 2010

Giả Sử ^^

Giả sử nhé nếu ta yêu nhau!


Từng đêm phố lớn em sẽ mơ về trái tim Tổ quốc


Mỗi đợt miền ngoài lạnh lùng gió bấc


Anh sẽ mong em mang chút nắng Nam hồng


 


Giả sử nào ta làm tình nhân nhé


Ko ngày cuối tuần đôi chút chạnh lòng ko?


Mỗi đợt lễ thiếu kẻ đưa người đón


Phải làm gì đây cho hết 24 giờ???


 


Và một ngày nào nếu ta là của nhau


Anh có còn lang thang kiếm tìm góc khuất?


Hạnh phúc giản đơn...


Đừng anh nhé, bài thơ phố buồn!


 


Và giả sử ngày đó đến thật mau


Đôi lúc em ghen khi tưởng tượng anh đi cùng người khác


Xây tình ái mong manh như lâu đài trên cát


Để cuối cùng có lẽ mãi chỉ là giả sử thôi


 


^^ Dành cho "bờ vai tưởng tượng" ^^