Noel sắp đến rồi, tức là mùa xuân cũng sắp đến. Chẳng có gì hơn là chúc cho tất cả các bạn của tôi một mùa Noel thật vui và ý nghĩa, qua năm mới sẽ may mắn và thành công hơn. Còn riêng tôi, biết ước gì bây giờ để mong ông già Noel mang đến vào đêm Giáng Sinh? Tôi vẫn thích mùa đông nhưng vì cái gì? Bởi cái lạnh se se mang về cho con người nỗi nhớ hay bởi vì những chuyện tình mùa đông lãng mạn trong phim? Sài Gòn mấy ngày này thật tráng lệ, hình như đây là năm đầu tiên tôi đi dạo quanh những con phố giăng mắc dây điện nháy trên hai hàng cây bên đường giống như bầu trời kia đang lấp lánh muôn ngàn ngôi sao nhỏ. Đâu là ngôi sao may mắn? - Tôi tự hỏi mình như thế nhưng làm sao mà có thể tìm ra được. Tôi có cảm giác như đang bước một mình trên con phố đông người qua...
Thứ Ba, 23 tháng 12, 2008
Thứ Hai, 15 tháng 12, 2008
NGẨN NGƠ
NGẨN NGƠ
Bây giờ là tháng mấy rồi anh?
Mà se sắt những đêm trời trở gió
Ánh trăng sáng dường như thêm hơi lạnh
Dưới dòng sông lặng lẽ bóng trăng soi.
Một thoáng khựng em thèm mùi khói thuốc
Chút men cay sao ấm lòng người?
Bỗng thấy nhớ rừng thông mờ sương phủ
Tiếng chuông chiều trong ký ức xa xưa,
Những đêm biển dạt dào sóng vỗ
Đại dương trăng thấp thoáng bóng xa mờ.
Nhớ đêm phố Hội trung tuần rực rỡ
Sông Hương trữ tình ai đã thả hoa đăng
Ai đã choàng vai em, ai đã lau dòng lệ
Và nữa, tiếng đàn buồn ai đã gảy đêm khuya.
Bây giờ là tháng mấy rồi anh?
Em đã trải qua bao mùa lá đổ?
Khái niệm thời gian dường như ko còn nữa
Em cũng ko còn ... cô bé của ngây thơ.
Cuộc sống là đại dương - Em, một con thuyền nhỏ bé
Bước hải hành sao vẫn mãi đơn côi
Một lần yêu bờ bến cũng là thôi
Mà bờ bến của em gần nhưng lại xa đến vậy!
Ko biết tại vì sao dạo này mình lại thấy nhớ những kỷ niệm đến vậy, nhớ quay quắt làm sao! Có lẽ do cái lạnh se sắt lòng thì phải. Tất cả những gì đã diễn ra trong đời đều hiện hữu trước mắt. Mình lại tìm về với dòng sông và vầng trăng xưa mà bồi hồi nhớ nhưng mà tất cả đã thay đổi với cuộc sống bộn bề hiện tại mà mình thì ko thể níu kéo lại. Cuộc sống thì cứ ngày càng đè những gánh nặng lên đôi vai của mình hay tự mình đã tạo nên điều đó. Mình phải làm gì đây để ngăn được dòng nước mắt của chị, để cháu mình được sống một cuộc sống như những đứa trẻ bình thường mà tạo hóa đã tạo ra???
Thứ Ba, 25 tháng 11, 2008
Entry for November 24, 2008
Thứ Tư, 19 tháng 11, 2008
Entry for November 19, 2008
Mấy hôm nay trời trở lạnh rồi, thế là mùa đông cũng đã đến. Mình vẫn cảm thấy thích cái ko khí se se lạnh như thế này nhưng dường như mùa đông năm nay lạnh hơn những mùa đông trước. Những đêm đi học về một mình qua con đường Phùng Khắc Khoan, gió thổi lành lạnh gây nên cảm giác nhớ nhung - mùa đông là thế! Mình thấy nhớ Mít mặc dù ngày nào cũng gặp. Ko có Mít đi học cùng thấy buồn buồn nhưng mình đã tự nhủ rằng mình vẫn phải thực hiện những gì mình đã chọn lựa.
Dạo này, mình nhớ anh mình quá. Hình như đến bây giờ mình mới chấp nhận sự thực là mình sẽ ko bao giờ còn gặp anh ấy nữa. Thời gian trước, nhiều khi trong suy nghĩ của mình là anh ấy đang sống ở xa mình giống như bình thường đã là như vậy nhưng giờ thì mình ko còn nghĩ thế được nữa rồi. Mình nhớ anh nhiều hơn, hình ảnh của anh lẫn vào trong sinh hoạt hằng ngày của mình. "Anh là kẻ thất hứa phải ko anh? Anh đã nói với em khi nào xe chạy tốn xăng thì bảo anh để anh kiếm cho bình xăng con Nhật thay là ok, giờ sao anh ko kiếm cho em nữa? Ngày xưa, mỗi lần xe em có vấn đề em thường hỏi anh nhưng bây giờ em biết hỏi ai đây? Anh bảo em làm ở đây một thời gian đi rồi anh sẽ nhờ bạn lo cho em vào làm văn phòng, lương cao mà ko vất vả. Bây giờ em mệt lắm rồi anh ạ sao anh ko có việc cho em? Nếu bây giờ có ai đó bắt nạt em, ai bảo vệ cho em? Anh còn nợ em nhiều lắm, anh phải trả nợ cho em. Em ko cho phép anh bỏ đi như vậy đâu. Đêm giao thừa năm nay, em biết ngóng trông ai đây???". Sẽ chẳng có ai trả lời cho mình những câu hỏi đó.
Một mùa đông lạnh, lạnh của trời và lạnh cả lòng người!
Thứ Hai, 17 tháng 11, 2008
Entry for November 17, 2008
Thứ Tư, 12 tháng 11, 2008
Entry for November 12, 2008
Hôm nay, sao lại buồn đến vậy? Mình ko biết dùng từ gì để diễn tả cho hết mức độ tâm trạng của mình lúc này. Niềm đam mê và hiện thực cuộc sống - cái nào cũng tệ hại. Ngẫm nghĩ cho kỹ thì những năm đã qua trong cuộc đời của mình có thể dùng một từ là "đen đủi". Câu hỏi lớn đặt ra đã lâu rồi vẫn mãi ko một lời đáp. Ôi bầu trời ngoài kia vẫn cứ u ám giống như cuộc sống của mình vậy! Một màu buồn ảm đảm và nặng nề. Mình sẽ như thế nào nhỉ? - chẳng biết. Tối qua, mình mơ thấy thằng bạn chết - một giấc mơ cũng tệ hại. Mình cảm thấy sợ vì ko biết nó có phải một điềm báo gì chăng, mình vẫn thường có giác quan kiểu như thế mà. Lúc này, mình cảm thấy đơn độc cần một người nào đó để lắng nghe nhưng là ai? mình cũng ko biết... Xã hội này thật nhạt nhẽo!
Thứ Hai, 10 tháng 11, 2008
Entry for November 09, 2008
LÀM SAO ĐỂ CÓ CUỘC SỐNG HẠNH PHÚC


















