Thứ Hai, 15 tháng 12, 2008

NGẨN NGƠ

NGẨN NGƠ

Bây giờ là tháng mấy rồi anh?

Mà se sắt những đêm trời trở gió

Ánh trăng sáng dường như thêm hơi lạnh

Dưới dòng sông lặng lẽ bóng trăng soi.

Một thoáng khựng em thèm mùi khói thuốc

Chút men cay sao ấm lòng người?

Bỗng thấy nhớ rừng thông mờ sương phủ

Tiếng chuông chiều trong ký ức xa xưa,

Những đêm biển dạt dào sóng vỗ

Đại dương trăng thấp thoáng bóng xa mờ.

Nhớ đêm phố Hội trung tuần rực rỡ

Sông Hương trữ tình ai đã thả hoa đăng

Ai đã choàng vai em, ai đã lau dòng lệ

Và nữa, tiếng đàn buồn ai đã gảy đêm khuya.

Bây giờ là tháng mấy rồi anh?

Em đã trải qua bao mùa lá đổ?

Khái niệm thời gian dường như ko còn nữa

Em cũng ko còn ... cô bé của ngây thơ.

Cuộc sống là đại dương - Em, một con thuyền nhỏ bé

Bước hải hành sao vẫn mãi đơn côi

Một lần yêu bờ bến cũng là thôi

Mà bờ bến của em gần nhưng lại xa đến vậy!

Ko biết tại vì sao dạo này mình lại thấy nhớ những kỷ niệm đến vậy, nhớ quay quắt làm sao! Có lẽ do cái lạnh se sắt lòng thì phải. Tất cả những gì đã diễn ra trong đời đều hiện hữu trước mắt. Mình lại tìm về với dòng sông và vầng trăng xưa mà bồi hồi nhớ nhưng mà tất cả đã thay đổi với cuộc sống bộn bề hiện tại mà mình thì ko thể níu kéo lại. Cuộc sống thì cứ ngày càng đè những gánh nặng lên đôi vai của mình hay tự mình đã tạo nên điều đó. Mình phải làm gì đây để ngăn được dòng nước mắt của chị, để cháu mình được sống một cuộc sống như những đứa trẻ bình thường mà tạo hóa đã tạo ra???

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét