Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

Thơ Vui Về Phái Yếu

Những người đàn ông các anh có bao nhiêu điều to lớn
Vượt khỏi ô cửa cỏn con, căn phòng hẹp hằng ngày
Các anh nghĩ ra tàu ngầm, tên lửa, máy bay
Tới thăm dò những hành tinh mới lạ
Tài sản của các anh là những tinh cầu, là vũ trụ
Các anh biết mỏ dầu, mỏ bạc ở nơi đâu
Chinh phục đại dương bằng các con tàu
Đi tới tương lai trên con đường ngắn nhất
Mỗi các anh là một nhà chính khách
Các anh quan tâm đến chuyện mất còn của các quốc gia
Biết bao điều quan trọng được đề ra
Những hiệp ước xoay vần thế giới
Chúng tôi chỉ là những người đàn bà bình thường không tên tuổi

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013

Xin Được Nhớ Người Thôi

Chỉ xin giữ người trong nỗi nhớ mà thôi
Dù ngọt ngào hay buồn vui cũng tựa hồ ảo ảnh
Ai nỡ tặng nhau ánh trăng vàng trong đáy giếng
Chiếc lá rơi thôi đã tan biến mất rồi

Xin vẫn nhớ người dù nỗi nhớ bồi hồi
Những đêm lặng im tôi nghe lòng trăn trở
Người sao biết những dấu yêu đã lỡ
Có nuối tiếc chăng những bỡ ngỡ một thời?

Xin vẫn nhớ người trong nỗi nhớ cuộc đời
Dẫu ngày tháng tới che lấp vàng son cũ
Chỉ cần nhớ thôi với tôi là đã đủ
Cho những nồng nàn của một lối yêu riêng

Xin thầm gọi tên người trong những buổi chiều nghiêng
Cây xào xạc gió, chim lạc bầy thảng thốt
Khi ấy trong tôi lại cồn cào lửa đốt
Nỗi nhớ cho người... xin được chỉ thế thôi

Thứ Năm, 7 tháng 2, 2013

Em Có Về Quảng Ngãi Với Anh Không?

Em có về Quảng Ngãi với anh không?
Khi mùa xuân còn ngập ngừng ngoài ngõ
Đất miền Trung đã qua mùa mưa gió
Nụ hoa vàng xòe nắng sóng bên sông

Em có về Quảng Ngãi với anh không?
Trong tháng Chạp nước sông Trà xanh lắm
Tuổi thơ anh bao lần chung tắm
Lá thuyền nưa còn trôi mãi giữa dòng

Em nhớ về đừng nỡ để anh mong
Khi lang thang giữa phố phường Quảng Ngãi
Gặp kẹo gương thơm lừng môi con gái
Ngọt câu hò lơ đãng bến Tam Thương

Em nhớ về hỡi người thương
Bờ xe nước tạc thời gian đó
Ai cắt cớ nói chi bao điều khó
Đá La Hà vẫn trỗi mọc còn kia

Dẫu lòng ta không một phút cách chia
Anh hái tặng em đóa sen hồng Liên Chiểu
Và Quảng Ngãi khi em về sẽ hiểu
Cõi lòng anh là ngọn sóng sông Trà


--- Vũ Nhụy Nhung ---

Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013

Những Ngày Giáp Tết

Sài Gòn giờ mới cho mình cảm giác lành lạnh. Sắp Tết rồi, ai cũng bận rộn mà với hoàn cảnh như mình thì lại còn có nhiều thứ để lo toan hơn.
Những cuộc gặp gỡ với bạn bè để chia tay về quê ăn tết liên tục diễn ra trong mấy ngày qua. Kể cũng lạ, một năm bạn bè sống chung trong cái thành phố này nhưng gặp nhau được bao nhiêu lần đâu thế mà cứ mỗi lần tết đến là lại phải gặp nhau trước khi về quê như một điều không thể thiếu vậy.

Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

Có những niềm riêng không bao giờ em hiểu



Tháng ngày qua nhiều niềm vui em nhỉ?
Buông tay nhau ta thành kẻ lạnh lùng
Lau nước mắt... ta khóc mình lần cuối
Rồi sau này... mãi mãi... chỉ người dưng
Bước đi em, đừng bao giờ ngoái lại
Đừng nhìn ta... một mùa đông vời vợi
Không nắng hồng, không êm ấm đâu em
Và mai này em sẽ dần quen
Ta với em không còn chung một lối
Ta mỗi đêm thở dài trong bóng tối
Chuyện thường tình... ta chẳng nói em nghe
Rồi bây giờ, ta không còn khắt khe
Đối với ta, em chẳng là chi nữa
Đối với em, ta đã tròn lời hứa
Chuyện chúng mình thuộc về những ngày xưa
Rồi một ngày nào đó trong cơn mưa
Ta đứng lặng im... nước mắt trời nghiêng rơi vai nhỏ
Có một chút nhớ về em ngày đó
Ta lại cầm dù xuống phố ngắm mưa rơi...

Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2013

Tự Kỷ

 
Được gì anh ơi khi tất cả chỉ còn là ảo ảnh
Có chăng là nỗi buồn...
...gặm nhấm kiếp đơn côi
Thời gian là liều thuốc
Kỷ niệm cũ theo ngày tháng phai phôi
Nhạt nhòa niềm vui đã cho nhau
Và nỗi buồn cũng thoáng nhẹ
Cuộc sống là dòng trôi mải miết
Cảm xúc cũng bão hòa sau những tha thiết đã trao
Em ước ao... người cũng biết ước ao
Có đôi khi hạnh phúc người này là nỗi đau người khác
Dù đã đôi lần trong cơn mơ đi lạc
Cũng chẳng gì trọn vẹn... kể cả giấc mơ em
Nỗi buồn đã cài then
Niềm vui cũng hờ hững
Trong cuộc bể dâu, ai người tri kỷ?
Thôi giữ cho mình để khóc những đêm say...
 
 

Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012

.

Tâm trạng thật tệ!
Chán nản, mệt mỏi cứ vây quanh.
Có lẽ do nghĩ linh tinh về mọi thứ quá nhiều.
Ko muốn nói chuyện với một ai hay đúng hơn là ko tìm được ai đó để có thể nói.
Nhiều lúc cảm thấy sống theo lý trí quá mệt mỏi.
Sao ko có thể gào thét lên mà cứ vờ như mọi thứ rất bình thường.
Đã cố gắng lắm rồi và tới bây giờ thì ngột ngạt quá!
Lang thang cho nhiều vào để rồi tự chuốc lấy muộn phiền.
Lại thấy đau lòng và muốn được khóc òa như đứa trẻ.
Thế nhưng... lại ko cho phép mình khóc.
Tự bản thân lại cấm đoán bản thân nhiều thứ mất rồi.
Đừng kỳ vọng nhiều quá! Lại chênh chao và muốn dựa giẫm.
Ngã... rơi... rơi... rơi...