Thứ Tư, 20 tháng 1, 2010

Khoảng Cách

Mình thực sự đã xa nhau?


Khoảng cách ko gian là nửa vòng trái đất


Bao kỷ niệm xưa cũng theo mùa đi mất


Để rồi tầng mây tiếp nối những chơi vơi


 


Có lẽ là em thôi...


Kiếm tìm ảo ảnh


Phố đông người để em thấy lẻ loi?


Ngày tháng vẫn trôi...


 


Có lẽ là anh...


Sự dối lừa ngọt ngào trên sa mạc


Và em một kẻ lỡ đường


Đang cơn khát trong cát nắng hanh khô


 


Đã lâu rồi mình ko cùng trò chuyện


Anh của bây giờ thuộc thế giới lạ xa


Còn bên em dòng đời trôi rất chậm


Bản nhạc chán chường bởi vần điệu chẳng đổi thay!


 


Mình thực sự đã xa nhau?


Vài câu chào hỏi sao lòng thấy trống vắng


Ôi cánh chim trời phiêu dạt!


Gió lạnh ...!


 


Bước chân người đã xa thật khẽ


Đến và đi để dấu nặng trong lòng


Những dòng lệ buồn như thủy tinh ko vỡ


Đắng tim em!


 


Em ko quên đâu và cố thôi ko nhớ


Khoảng cách xa xôi anh ko về nữa?


Em đợi chờ gì?


Mãi mãi ... mùa đông???

Chủ Nhật, 10 tháng 1, 2010

Căn Gác Nhỏ Một Bài Hát Cũ...! ^^Shine iu^^

Em chỉ đến bên tôi những lúc em cần


Sao tôi ko biết một lời chối từ giả dối?


Sẵn sàng dành riêng thời gian buổi tối


Của những ngày cuối tuần nếu em cảm thấy đơn côi


 


Ta vẫn cứ xa xôi dù em cho là gần gụi


Em hiểu tôi buồn sao vẫn để phải buồn hơn?


Tôi đã tham lam hay là em nhỏ mọn?


Phố cũ cứ buồn tôi mãi ngắm trăng rơi!


 


Lời ru à ơi tôi vỗ về giấc ngủ


Em mải vui cười trong hạnh phúc hôm nay


Cứ mãi là em đi ... Tôi là tôi - khoảng trời trống


Sẽ ở bên em khi phố đã vắng những lời mời


 


Tôi là hoa dại mỏng manh - Em nói!


Một ngày đông tàn chia xa mãi cánh đồng hoang


Ôm nỗi niềm riêng rồi đi vào quên lãng


Dạ khúc cuối cùng xin hát mãi tôi nghe...!!!

Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2010

Món Quà Trễ




Tấm hình này trông lãng mạn nhỉ? Ngôi sao và một bản nhạc. Thích tấm này nhất! Sến wa'! bỏ hoài vẫn chưa hết sến





Mùa đông!!!



Còn một tấm hình nữa nhưng ko hiểu sao post hoài ko được. Đây là món quà Noel và năm mới của tôi. Dù nhận hơi trễ nhưng khi nhận được nó làm tôi cảm thấy vui vui khó tả. Biết rằng có người vẫn quan tâm đến mình, nhẹ nhàng thôi cảm thấy sao nhỉ? Tình bạn đôi lúc thật tuyệt và đôi lúc cũng thật buồn, nhưng lần này chắc chắn là tuyệt rồi! Cảm ơn ts nhiều nhiều lắm! Bên tt nhé và nhớ thường xuyên liên lạc đấy. Kiếm ts thật khó, đừng bắt tt chơi ú tim hoài. Hứa nhé!

Thứ Năm, 31 tháng 12, 2009

Cũng Chỉ Là Thế Thôi!


Mọi việc cũng chỉ là như thế, đến và ra đi nhẹ nhàng như tất yếu phải diễn ra. Cuộc chia ly nào cũng đọng lại một chút suy tư đó là chuyện bình thường và cảm xúc tôi ngày hôm nay cũng thế thôi. Ko đáng để buồn vì một người. Nhưng lại buồn vì cảm nhận cuộc sống. Định cứ gạt lừa và lạnh lùng với tôi mãi thế sao? Tôi vẫn mong cuộc sống sẽ mang lại cho tôi hi vọng nhưng sao niềm tin và hi vọng về một tương lai lại mất dần! Mất luôn sự tin tưởng vào tình cảm của người khác.


Có lẽ ta ko nên sống thật tình? Khi sống thật tình với đời mà sự bẽ bàng đáp trả là đời đâu có thật tình với ta thì ta lại cười nhạt nhẽo.


Lòng tôi dường như sóng của đại dương trước muôn vàn gian dối, đôi khi vẫn có những tĩnh lặng nhưng lại phản kháng kịch liệt trước dối gian, tôi ko chấp nhận những điều như thế.


Tôi đã dần trưởng thành? Ko còn nóng vội thể hiện cảm xúc bên trong mà từ tốn đến mức có thể tôi đáng sợ trong con mắt của người khác nhất là người đã có lỗi lầm với tôi. Thiết nghĩ, gào thét lên để làm gì? cũng chỉ làm cho mình yếu đuối hơn thôi chứ đâu thể đòi lại sự công bằng cho xúc cảm.


Đêm nay, tôi đã cười rất tươi để nhẹ nhàng cho một người đi. Sự nhạy cảm đã cho tôi nhận ra điều đó từ rất sớm. Tôi ko buồn vì ai đó mà sự việc ai đó mang đến cho tôi gợi lên những kỷ niệm, những nhận định buồn. Tôi gửi hồn mình theo mênh mang một nửa bầu trời, hình như nó chi phối cảm xúc của tôi khá nhiều. Tôi lại cười! Cũng chỉ là thế thôi ... đến và đi đối với tôi cũng là một điều bình thường, một tất yếu!

Thứ Hai, 28 tháng 12, 2009

Kỷ Niệm

Đọng lại trong lòng một cuộc chia tay


Đêm thấm lạnh nỗi buồn ai biết được


Cứ ngỡ xa nhau là quên hết


Khu vườn khuya cào nỗi nhớ bùng lên


 


Có những nỗi buồn ko thể dễ quên


Như biển lặng những chiều quên sóng


Anh đã cho tôi những ngày thơ mộng


Để nhận ra biển nhớ đến bạc đầu


 


Có những niềm vui còn chút mai sau


Tôi vẫn giữ khi nhớ về ngày cũ


Như một kẻ cùng đinh tứ xứ


Có viên ngọc xanh lấp lánh trong lòng

Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2009

Bức Tình Thư Đã Cũ


Lục lại những gì đã cũ, thấy trò đùa cũ và thấy cả ước mơ trong đó - ước mơ mà cuộc sống bây giờ khó có thể ước mơ.














Cao nguyên, 01/12/06


N em!


Giờ em đang làm gì? Nơi thành thị xa hoa đó, nhịp sống hằng ngày hối hả trôi qua có chút vui nào đọng lại em tôi? Ở nơi này, mỗi ngày trôi qua trong anh là nỗi nhớ. Anh sợ mỗi lúc chỉ có một mình vì như thế cái sự cô đơn khi thiếu vắng em lại càng da diết, khắc khoải trong anh. Thời gian em về thăm nhà ko đủ để khỏa lấp chiều dài nỗi nhớ, rồi em lại trở lên trên đó nỗi nhớ lại tăng lên gấp ngàn lần. Tại sao em ko xét tuyển ở tỉnh mình? anh biết là em ko thích sư phạm nhưng học ngành đó tương lai sẽ ổn định hơn, em ko phải xa gia đình và chúng ta được ở bên nhau, ko có chuỗi ngày dài mong đợi như hiện giờ. Em có biết ko, trên lớp cũng có mấy cô gái mến anh nhiều lắm nhưng họ đâu biết rằng bóng hình em đã chiếm toàn bộ trái tim anh, anh chỉ nghĩ về em và khung trời kỷ niệm của 2 ta. Mấy hôm nay em có thấy trên bầu trời có gì ko? - trăng khuyết em ạ. Chắc rằng em còn nhớ anh thích vầng trăng khuyết đầu tháng. Anh ko hiểu vì sao anh thích trăng khuyết, có lẽ vì nó có gì đó huyền bí khó thể lý giải được. Anh yêu em cũng bởi cái vẻ huyền bí, dịu dàng giống như vầng trăng ấy. Những đêm trăng anh lại càng nhớ em, nhớ mùa trăng năm trước anh rụt rè nói lời yêu em. Cách tỏ tình thật vụng về của thằng con trai mới lớn nghĩ lại buồn cười quá phải ko em? Mấy bữa nay chuyển mùa, mẹ em ho nhiều nhưng em đừng quá lo lắng giờ bác ấy đỡ hơn nhiều rồi. Anh thì lo cho em lắm, ko biết giờ này ở thành phố em có khỏe ko? học hành có tốt ko? Em vẫn luôn coi thường mọi thứ xung quanh, em phải cẩn thận chăm sóc bản thân đấy, xa nhà mà bệnh thì khổ lắm, ko biết chừng nào anh mới ko phải lo cho em về mặt này nữa đây. N à, đôi lúc anh ngồi anh nghĩ: ko biết khi xa nhau, anh và em ai nhớ ai nhiều hơn nhỉ? Em có từng đặt câu hỏi đó ko và em có trả lời được ko? Anh thì chịu bó tay thôi, anh chỉ biết trong từng nụ cười, từng hơi thở của anh đều toát ra nỗi nhớ em. Còn em, cuộc sống nơi ấy bộn bề, mọi thứ đi qua rồi cũng chìm vào quên lãng vậy em có còn nỗi nhớ nào để dành cho anh ko? Anh sợ lắm N à, anh sợ 1 ngày nào đó anh sẽ mất em. Em như con chim xa bầy, cám dỗ đường đời làm em lạc hướng? Anh ko thể theo sát bên em can ngăn, che chở cho em trước những bão giông cuộc đời. Anh chỉ biết cầu trời ban phước lành cho chúng ta. N ơi, đừng vội giận hờn vì anh ko tin em nhé, tuy rằng nỗi lo sợ của anh là như thế đó nhưng trong lòng anh có nêềm tin mạnh mẽ vào tình yêu của em. Anh tin tình yêu sẽ giúp chúng mình vượt qua tất cả, cả ko gian, thời gian cũng ko còn là gì khi lòng anh lúc nào cũng hướng về em và em cũng vậy. Khó khăn về phía gia đình chúng ta đã vượt qua rồi, cha mẹ anh đã hiểu về em, gia đình em và chấp nhận em. Giờ này, chúng ta chỉ còn cố gắng học tập, cố gắng phấn đấu cho tương lai của chúng ta sau này. Cùng cố gắng nghe em. Ai đó nói "ko có trăng biển làm gì có sóng", biển ko có sóng thì còn gì là biển, phải ko em? Còn anh, nếu như mất em thì đời anh trở nên vô nghĩa như con tàu ko bến đỗ chơ vơ. Thôi, anh dừng bút đây. Cầu mọi sự an lành đến với em. Anh chờ hồi âm.
















Tình yêu của em


 

Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2009

Cứ Ngỡ...

Tôi cứ ngỡ rằng mùa Noel này tôi sẽ được Chúa ban cho kẻ ngoại đạo này những niềm vui để bù lại khoảng thời gian quá dài nặng nề chưa dứt. Tôi cứ ngỡ hơn 1 ngày nghỉ lễ Noel sẽ thật thoải mái, tràn đầy tiếng cười. Cứ ngỡ món quà lớn nhất mà ông già Noel mang lại cho tôi là nhỏ. Có đâu ngờ...


Có lẽ điều gì người ta mong ngóng ko tới thì thường cho người ta cảm giác hụt hẫng! Tôi cũng vậy. Noel vô vị trong hơi men và sự chờ đợi. Vẫn bỏ ngỏ một món quà. Nhỏ đã vào Sài Gòn mà ko thể gặp tôi do công việc ko có thời gian trống. Tôi nhớ nhỏ! Ông già Noel đã quên ko mang "quà" cho tôi nên ko có một món "quà" nào cả. Phút Giáng Sinh, tôi dâng một lời nguyện cầu lên Chúa - Năm đầu tiên tôi nguyện cầu trong đêm Giáng Sinh. Tuy lời nguyện cầu xa lắm nhưng mong Chúa hãy ban phước lành mà chấp nhận lời nguyện cầu của kẻ ngoại đạo như tôi. Sau Noel, tôi thực hiện một quyết định mà tôi chắc rằng nó sẽ khiến tôi cảm thấy lòng mình thoải mái hơn. Lại chờ đợi nhé một mùa Noel sau! Giây phút này, xin tạm biệt tất cả những nỗi buồn của Giáng Sinh năm nay. Goodbye, don't see me again!