Thứ Hai, 28 tháng 12, 2009

Kỷ Niệm

Đọng lại trong lòng một cuộc chia tay


Đêm thấm lạnh nỗi buồn ai biết được


Cứ ngỡ xa nhau là quên hết


Khu vườn khuya cào nỗi nhớ bùng lên


 


Có những nỗi buồn ko thể dễ quên


Như biển lặng những chiều quên sóng


Anh đã cho tôi những ngày thơ mộng


Để nhận ra biển nhớ đến bạc đầu


 


Có những niềm vui còn chút mai sau


Tôi vẫn giữ khi nhớ về ngày cũ


Như một kẻ cùng đinh tứ xứ


Có viên ngọc xanh lấp lánh trong lòng

Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2009

Bức Tình Thư Đã Cũ


Lục lại những gì đã cũ, thấy trò đùa cũ và thấy cả ước mơ trong đó - ước mơ mà cuộc sống bây giờ khó có thể ước mơ.














Cao nguyên, 01/12/06


N em!


Giờ em đang làm gì? Nơi thành thị xa hoa đó, nhịp sống hằng ngày hối hả trôi qua có chút vui nào đọng lại em tôi? Ở nơi này, mỗi ngày trôi qua trong anh là nỗi nhớ. Anh sợ mỗi lúc chỉ có một mình vì như thế cái sự cô đơn khi thiếu vắng em lại càng da diết, khắc khoải trong anh. Thời gian em về thăm nhà ko đủ để khỏa lấp chiều dài nỗi nhớ, rồi em lại trở lên trên đó nỗi nhớ lại tăng lên gấp ngàn lần. Tại sao em ko xét tuyển ở tỉnh mình? anh biết là em ko thích sư phạm nhưng học ngành đó tương lai sẽ ổn định hơn, em ko phải xa gia đình và chúng ta được ở bên nhau, ko có chuỗi ngày dài mong đợi như hiện giờ. Em có biết ko, trên lớp cũng có mấy cô gái mến anh nhiều lắm nhưng họ đâu biết rằng bóng hình em đã chiếm toàn bộ trái tim anh, anh chỉ nghĩ về em và khung trời kỷ niệm của 2 ta. Mấy hôm nay em có thấy trên bầu trời có gì ko? - trăng khuyết em ạ. Chắc rằng em còn nhớ anh thích vầng trăng khuyết đầu tháng. Anh ko hiểu vì sao anh thích trăng khuyết, có lẽ vì nó có gì đó huyền bí khó thể lý giải được. Anh yêu em cũng bởi cái vẻ huyền bí, dịu dàng giống như vầng trăng ấy. Những đêm trăng anh lại càng nhớ em, nhớ mùa trăng năm trước anh rụt rè nói lời yêu em. Cách tỏ tình thật vụng về của thằng con trai mới lớn nghĩ lại buồn cười quá phải ko em? Mấy bữa nay chuyển mùa, mẹ em ho nhiều nhưng em đừng quá lo lắng giờ bác ấy đỡ hơn nhiều rồi. Anh thì lo cho em lắm, ko biết giờ này ở thành phố em có khỏe ko? học hành có tốt ko? Em vẫn luôn coi thường mọi thứ xung quanh, em phải cẩn thận chăm sóc bản thân đấy, xa nhà mà bệnh thì khổ lắm, ko biết chừng nào anh mới ko phải lo cho em về mặt này nữa đây. N à, đôi lúc anh ngồi anh nghĩ: ko biết khi xa nhau, anh và em ai nhớ ai nhiều hơn nhỉ? Em có từng đặt câu hỏi đó ko và em có trả lời được ko? Anh thì chịu bó tay thôi, anh chỉ biết trong từng nụ cười, từng hơi thở của anh đều toát ra nỗi nhớ em. Còn em, cuộc sống nơi ấy bộn bề, mọi thứ đi qua rồi cũng chìm vào quên lãng vậy em có còn nỗi nhớ nào để dành cho anh ko? Anh sợ lắm N à, anh sợ 1 ngày nào đó anh sẽ mất em. Em như con chim xa bầy, cám dỗ đường đời làm em lạc hướng? Anh ko thể theo sát bên em can ngăn, che chở cho em trước những bão giông cuộc đời. Anh chỉ biết cầu trời ban phước lành cho chúng ta. N ơi, đừng vội giận hờn vì anh ko tin em nhé, tuy rằng nỗi lo sợ của anh là như thế đó nhưng trong lòng anh có nêềm tin mạnh mẽ vào tình yêu của em. Anh tin tình yêu sẽ giúp chúng mình vượt qua tất cả, cả ko gian, thời gian cũng ko còn là gì khi lòng anh lúc nào cũng hướng về em và em cũng vậy. Khó khăn về phía gia đình chúng ta đã vượt qua rồi, cha mẹ anh đã hiểu về em, gia đình em và chấp nhận em. Giờ này, chúng ta chỉ còn cố gắng học tập, cố gắng phấn đấu cho tương lai của chúng ta sau này. Cùng cố gắng nghe em. Ai đó nói "ko có trăng biển làm gì có sóng", biển ko có sóng thì còn gì là biển, phải ko em? Còn anh, nếu như mất em thì đời anh trở nên vô nghĩa như con tàu ko bến đỗ chơ vơ. Thôi, anh dừng bút đây. Cầu mọi sự an lành đến với em. Anh chờ hồi âm.
















Tình yêu của em


 

Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2009

Cứ Ngỡ...

Tôi cứ ngỡ rằng mùa Noel này tôi sẽ được Chúa ban cho kẻ ngoại đạo này những niềm vui để bù lại khoảng thời gian quá dài nặng nề chưa dứt. Tôi cứ ngỡ hơn 1 ngày nghỉ lễ Noel sẽ thật thoải mái, tràn đầy tiếng cười. Cứ ngỡ món quà lớn nhất mà ông già Noel mang lại cho tôi là nhỏ. Có đâu ngờ...


Có lẽ điều gì người ta mong ngóng ko tới thì thường cho người ta cảm giác hụt hẫng! Tôi cũng vậy. Noel vô vị trong hơi men và sự chờ đợi. Vẫn bỏ ngỏ một món quà. Nhỏ đã vào Sài Gòn mà ko thể gặp tôi do công việc ko có thời gian trống. Tôi nhớ nhỏ! Ông già Noel đã quên ko mang "quà" cho tôi nên ko có một món "quà" nào cả. Phút Giáng Sinh, tôi dâng một lời nguyện cầu lên Chúa - Năm đầu tiên tôi nguyện cầu trong đêm Giáng Sinh. Tuy lời nguyện cầu xa lắm nhưng mong Chúa hãy ban phước lành mà chấp nhận lời nguyện cầu của kẻ ngoại đạo như tôi. Sau Noel, tôi thực hiện một quyết định mà tôi chắc rằng nó sẽ khiến tôi cảm thấy lòng mình thoải mái hơn. Lại chờ đợi nhé một mùa Noel sau! Giây phút này, xin tạm biệt tất cả những nỗi buồn của Giáng Sinh năm nay. Goodbye, don't see me again!

Thứ Ba, 22 tháng 12, 2009

Cảm Xúc Buồn Kết Thúc Sea Games 25

Tôi yêu Việt Nam. Lần đầu tiên tôi cảm nhận được điều đó một cách rõ nét nhất chính là lần tôi xa Việt Nam trong chuyến công tác Campuchia ngay dịp kỷ niệm ngày Quốc Khánh năm ngoái. Tôi nhớ Việt Nam, nhớ những người tôi đã quen, nhớ tiếng mẹ đẻ thiết tha, nhớ Sài Gòn - nơi mà trước đây 5 năm tôi đã nghĩ rằng tôi ko thể nào hòa nhập được với nó. Tôi thèm nhìn con đường rợp cờ đỏ sao vàng trong dịp lễ, thèm những buổi cà phê tán dóc với bạn bè, thèm được sống trong những thứ rất Việt Nam. Ôi cờ đỏ sao vàng trên nóc tòa lãnh sự quán Việt Nam tại Phnompenh đã làm tôi muốn khóc, khóc vì nhớ, vì yêu. Có một lần tôi đã khóc - đó là phút cuối trong trận lượt về Việt Nam gặp Thái Lan ở
AFF Cup 2008 - phút san bằng tỉ số đưa Việt Nam lên vinh quang ấy tôi đã khóc, niềm hạnh phúc , tự hào hòa thành nước mắt. Tôi cũng ko hiểu tại sao lúc đó cảm xúc của tôi lại mạnh đến như vậy, mạnh đến mức mà tôi có thể ôm bất cứ một ai đang cùng la hét vì niềm vui tột đỉnh như tôi. Sao lúc đó ai cũng đáng yêu đến vậy! Làm sao có thể nói hết tình yêu của tôi đuợc. Dù đôi lúc tôi cũng cảm thấy khó chịu vì một số tư tưởng hoặc sự tham lam, ích kỷ của một số cá nhân nào đó. Nhưng, thiết nghĩ, xã hội nào cũng có mặt phải và mặt trái của nó và Việt Nam cho tôi cảm giác an toàn, ấm áp. Tôi tự hào mình là người Việt Nam với bề dày của văn hóa và lịch sử. Bao nhiêu năm bị đô hộ vậy mà văn hóa Việt Nam hòa nhập chứ ko hòa tan, biết trắc lọc những tinh hoa của văn hóa thế giới để hoàn thiện văn hóa mình. Con người Việt Nam thông minh, dùng cảm. Bằng chứng là 1 quốc gia nhỏ bé thôi mà có thể đánh bại quân xâm lược phương Bắc và đế quốc phương Tây hùng mạnh. Trong cả thời đại hiện tại, thế hệ trẻ Việt Nam cũng ko thua kém so với thế hệ trẻ của các quốc gia phát triển trên mọi lĩnh vực.


Đã mấy ngày trôi qua, sau trận chung kết Sea Games 25 Việt Nam gặp Malaysia, cảm giác vẫn chưa thôi hụt hẫng. Tôi đã theo dấu chân của đội tuyển Việt Nam trên trường khu vực mặc dù ko thể bay sang đất bạn Lào để ủng hộ tinh thần họ. Tôi đã lo âu, đá hồi hộp, đã vui mừng, đã hi vọng... hi vọng rất nhiều! Tôi đi bão reo mừng chiến thắng suốt những trận đội tuyển còn đang ở vòng bảng cho đến trận bán kết. Ai cũng cho rằng Việt Nam có cơ hội nhận cúp vàng rất lớn. Tôi cũng chuẩn bị rất nhiều cho trận chung kết, chờ đợi và hồi hộp. Thế nhưng..., một kết quả làm tôi hụt hẫng. Tôi im lặng, vẫn xuống đường, xuống đường để cảm thấy nỗi buồn càng đầy lên, đầy lên... Những số ra mới của tờ Bóng Đá mấy ngày nay bình luận rất nhiều. Nhìn tấm hình của đội tuyển trong tờ báo sáng nay bất chợt tôi khóc. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao lại thế. Có nhiều ý kiến cho rằng trong trận này có hơi hướm của việc bán độ. Cũng có thể lắm chứ? Những ngày trước họ đã chơi rất hay mà? Tôi bỗng nhớ lần bán độ trước của Quốc Vượng, Văn Quyến đã làm tan vỡ hình tượng đẹp trong tôi. Là lần thứ 2? Liệu tôi có thể chấp nhận bỏ qua như đã từng thế với sự trở lại của Văn Quyến? Tôi hi vọng đó chỉ là giả thiết. Các yếu tố về tâm lý tôi có thể thông cảm nhưng việc bán đi màu cờ sắc áo của dân tộc mình tôi ko thể cảm thông. Ước gì được trở lại như những mùa Sea Games cũ - cái thời với những cái tên đã hết mình với bóng đá Việt Nam như Huỳnh Đức, Hồng Sơn... Thời ấy tôi ko bao giờ quên được! Cho tôi xin được khóc vì đội tuyển mình nhưng xin hãy là những giọt nước mắt hạnh phúc mà thôi!

Mùa Noel Dạo Phố


Nhí nhảnh cùng thú cưng!



Tôi thích người tuyết lắm lắm mặc dù nó đối ngược với tôi nhiều



Đêm Noel mang cho con nhiều quà ông nhé! 

 Còn anh kia đừng nhìn tôi bằng ánh mắt ấy mà



Con đường trước mặt nhà thờ Đức Bà, trang trí hình ảnh thanh thoát mang dáng dấp của yếu tố tâm linh.



Đoạn đường Lê Lợi, gần chợ Bến Thành trông khá rực rỡ đấy chứ. Thích nhất là những ngôi sao lớn trên đầu nhưng hình như chụp vào hình ko được rõ lắm nhỉ? Tại Rùa Con đấy.



Mở màn đêm dạo phố. Làm một pô với đèn và cột điện, trên đầu là hoạt động gần của Đảng và Nhà nước trong mùa này.


Những tấm hình trông hơi tối nhưng chịu thôi, đi chơi tối thì mới có đèn rực rỡ mà

. Tay nghề nhiếp ảnh của Rùa Con cần phải khắc phục để mùa sau có những pô hình dễ thương xinh đẹp hơn chứ hén? Một đêm như vậy cũng là vui rồi!

Thứ Tư, 16 tháng 12, 2009

Trở Lại Mà Chi?

Trở lại mà chi khi mọi thứ đã vụn vỡ rồi và ko thể nào ghép lại cho vẹn nguyên được.


Trở lại mà chi khi mọi thứ tựa hồ như dây đàn đã căng và đã đứt.


Điều đọng lại ít ỏi trong lòng tôi giờ đã tan biến hết giống giọt sương mai mỏng manh trên lá cỏ, khi mặt trời lên thì nó cũng tan ra dù có biết mấy luyến lưu nhánh cỏ mềm yếu kia.


Sao cứ phũ phàng gói những rắc rối, mệt mỏi làm quà để tặng nhau? Nợ nần nhau trả bấy nhiêu năm chưa đủ sao?


2 chữ tình nghĩa có tồn tại ko? - Tôi ko có quyền phán xét!


Nếu có thể xin đừng trở lại! Đừng phản bội lời thề người đã nói, đừng cho con mang tội lỗi mà con ko muốn. Ngày tháng qua như bông tàn héo úa. Hãy quên!

Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2009

Lời Hờn Dỗi Cuối Cho Rùa Con

Em yêu!


Đã lâu rồi anh ko gọi em bằng 2 từ này nữa, hình như là từ khi em có bạn trai phải ko em nhỉ? Ừ, anh cũng ko nhớ rõ nữa từ khi nào chúng ta xưng hô với nhau kiểu bóng này, chỉ nhớ nguyên nhân vì sao anh lại gọi em trìu mến như thế mặc dù chúng ta chẳng ai là ko mê trai cả. Anh đang nghe nhạc. Em vẫn biết thói quen của anh là ngồi thật khuya trên net mà. Nhưng hôm nay, ngoài thói quen ấy, em biết rằng anh đang chờ em? Tin nhắn của em đến "anh ngủ trước đi nhé, em về trễ". Anh cười! - một nụ cười nhạt. Rồi sau khi tắt máy anh sẽ ngủ say, em biết anh có khả năng ấy dù mắt có đang ướt vì bụi bay vào? Em còn nhớ ko câu truyện Hoa Xù Mì anh đã từng kể em nghe, cái ngày mà anh còn gọi em là Mít Xù Mì ấy? Có lẽ là ko. Em vẫn thuộc túyp người mau quên như thế mà. Mít Xù Mì và Hoa Xù Mì khác nhau nhưng cảm giác và suy nghĩ của người yêu Hoa Xù Mì và của anh lại giống nhau em ạ.


Đừng nghĩ rằng anh áp đặt cuộc sống của em, đừng đem ra so sánh giữa anh và em, em yêu nhé. Có những hôm anh cũng giống như em hôm nay nhưng mọi điều dẫn đến anh đưa ra cho em thì em ko chấp nhận, chỉ với một câu đơn giản rằng "tất cả là ở mình". Nhưng, em hãy xét khía cạnh cuộc sống của anh đi, đó có phải là điều bất thường của anh? và hãy nghĩ lại thói quen sinh hoạt của em đi. Anh buồn vì những suy nghĩ của anh đối với em em ko hiểu mà chỉ kết luận bằng một câu như vậy. Hôm nay, anh chỉ chạnh lòng một chút thôi khi làm thử phép so sánh giữa ngày hôm qua và ngày hôm nay - 2 ngày thật gần của chúng ta mà 2 sự việc đối lập thế này. Ko trách... thật sự anh ko còn trách em nữa. Anh ko có đủ ngôn từ để diễn tả sao cho đúng với em. Vô tâm? Hay vô tình? - Tất cả đều ko chính xác. Do đó, anh ko trách em đâu chỉ buồn thôi thật buồn!


Anh đang tập dần thói quen - em là thế đó. Lý trí rồi sẽ điều khiển cảm xúc của anh và anh rồi cũng sẽ cân bằng giống như anh đã cân bằng trạng thái với nhiều thứ trong cuộc sống anh vậy. Có thể như thế em sẽ dễ chịu hơn. Riêng anh, điều gì thay đổi anh là người cảm nhận rõ nhất. Mấy hôm nay, mọi thứ xung quanh anh khiến anh hay nghĩ và bỗng dưng hay cười nhạt. Em ko nên suy nghĩ nhiều vì những điều anh nói vì anh nói ra cho nhẹ lòng anh thôi. Bước cẩn thận con đường của mình em yêu nhé!