Hôm nay là thứ 6 và ngày cuối tuần lại đến vào ngày mai. Không hiểu sao lần này tôi thấy mong ngày cuối tuần đến, tuy nhiên tôi biết rằng không phải do cuộc hẹn cuối tuần này. Có lẽ tôi muốn nghỉ ngơi một chút, muốn đi đâu đó yên tĩnh hoặc giả đi shopping trang bị cho mình những cái mới để tạo ra một cái gì đó mới mẻ cho cuộc sống sắp tới. Lâu lắm rồi hôm nay tôi lại khóc, khóc đi để rồi không còn khóc nữa vì nước mắt đã dần cạn, đã khóc quá nhiều cho mọi thứ của cuộc đời mình. Sài Gòn vẫn cứ chợt mưa rồi chợt nắng nhưng riêng tôi lại không còn như xưa.
Cuộc sống hiện giờ, tôi không biết tôi đang cần gì, không biết đâu là niềm vui là bờ bến. Tôi giống như một con tàu giữa một dòng sông trong đêm khuya lạnh vắng. Tôi hiểu rằng tôi đang có những cảm xúc của người anh trai đã rời xa tôi mãi mãi - cuộc sống không có ý nghĩa gì, sống và chết chỉ là một trạng thái - nhưng tôi khác anh tôi vì tôi biết tôi phải có nghĩa vụ báo hiếu cho mẹ. Có những lúc sao lòng tôi trống trải, bơ vơ quá! - Tôi muốn say trong men cay để rồi có thể khóc thoải mái cho vơi đi sự bí bách trong tâm hồn mình hoặc chí ít tôi cũng có thể thét vang lên phá tan đi những khối sầu trong sâu thẳm tâm linh đằng sau khuôn mặt luôn cười đùa rạng rỡ. Thế nhưng, tôi không thể!
Những ngày qua, tôi được sự chăm sóc của người bạn, người anh mới. Tôi không biết đó có phải là sự toan tính gì hay chỉ là một cách xã giao bình thường như thế nhưng tôi thấy lòng mình ấm lại một chút trong sự bơ vơ, lạnh lẽo hiện giờ. Dù sao cũng cảm ơn họ mặc dù họ không hay không biết.
Ngày mai là ngày cuối tuần, tôi không gặp người bạn thân ấy nữa - đó là sự trông mong nhỏ nhoi của tôi vào những ngày cuối tuần trước, tôi không biết làm gì với hơn một ngày như thế nhưng tôi vẫn mong cuối tuần này đến dù biết rằng sẽ vẫn bơ vơ...