Dạo này sao nhớ nhỏ quá nhỏ ơi. Đã bao lâu rồi nhỉ 2 đứa mình ko gặp nhau? Sự ra đi của mày trong im lặng - mày buồn và trách tao. Còn tao, vẫn ở lại đó với những kỷ niệm và từ từ học cách chấp nhận, chấp nhận rằng tao đã mất đi một người bạn gái quan tâm tao nhất. Tao ko phải là mày nên tao ko thể hiểu được mày đã buồn như thế nào, tao thì tiếc và nhớ lắm một thuở. Có lẽ tình cảm của bọn mình dành cho nhau còn thiếu một thứ - đó là sự cảm thông. Mày có thấy thế ko nhỏ? Năm ngoái, mày đã đi vào những ngày mưa đầu mùa, những ngày mà hoa giấy bắt đầu rụng kín góc đường mình qua đó. Tao giống kẻ vô tư - ừ thì mày về quê.
Những đêm trăng lên, tao nhìn sông và nhớ hồi đó bọn mình cố sức leo lên xà lan để ngắm trăng, nhớ cả bờ kè 2 đứa mình ngồi kể nhau nghe chuyện đời và khóc. Tất cả những gì mày để lại trong phòng khi mày đi tao đều giữ, cả tờ nháp mày chép lại thơ tao:
"Tôi yêu biển với trời xanh, cát trắng
Sóng ngoài khơi hay sóng ở tâm tư?
Mỗi buổi chiều hoàng hôn về trên biển
Tôi đắm mình trong sắc nắng dịu êm".
Cả tao và mày đều yêu biển đúng ko nhỏ? Lần đầu tiên đến Phan Thiết tao với mày đã giận nhau vì những chuyện không đâu. Tao và mày có nhiều điểm giống nhau như chỉ có tao với mày đã cảm nhận được hương thông ở Đà Lạt trong khi lớp mình ko đứa nào gửi thấy. Bây giờ, thỉnh thoảng tao lại theo những chuyến hành trình. Khi tởi những nơi mà có lần tao với mày đã đặt chân đến là lòng tao lại thấy chơi vơi. Người ta mộng mơ lên Đà Lạt với một nửa của mình, tao thì quen với những chuyến đi đơn độc nhưng tao lại ước có mày bên cạnh trong ko khí se lạnh giữa cao nguyên ngút ngàn thông ấy như ngày xưa vậy.
Nhỏ ơi! Nếu thời gian quay trở lại thì mày có còn muốn quen tao? Tao ko tìm ra được cách nào giải quyết những khúc mắc của 2 đứa mình trong quá khứ, tao ko kể cho mày nghe tất cả về vui buồn của tao có lẽ vì tao chưa nhận được sự đồng điệu giữa mình nhưng tao đã thật hạnh phúc khi có mày bên cạnh. Giờ tao chỉ biết cầu mong mày sẽ hạnh phúc! Đối với tao, mày là bạn mãi mãi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét