Tan chưa giấc mơ tôi? - Ko biết, cũng chẳng muốn biết để mà chi. Từ nhỏ đã quen với cuộc sống phải qua nhiều gập ghềnh thế nhưng trong lòng cũng tự hỏi ko hiểu vì sao mọi thứ tôi có được đều phải khó khăn đến thế.
Ngày hôm nay, cảm giác ko được ổn. Chẳng biết cảm xúc của tôi lúc này được quy ra một phạm trù gì nữa. Đôi lúc, chính bản thân cũng ko thể hiểu nổi mình. Đời là thế đấy!
Nhưng, những thông tin phong phanh ngày hôm nay có làm tôi từ bỏ giấc mộng mình? Có lẽ ko thể nào đâu. Con người tồn tại với những hoài bão, chỉ có chừng ấy khó khăn thôi mà nhụt chí thì sao nhỉ??? Đem ném ngay vào góc khuất của xã hội thì tốt hơn. Giải quyết được tình trạng tăng dân số hiệu quả lắm đấy.
Trong khoảng 10 ngày nay, cảm giác cứ muốn hờ hững trước mọi thứ. Đọc một entry của người bạn xong cũng tắt đi. Cũng chẳng biết mình đang mong chờ điều gì. Các hoạt động dường như theo thói quen mà thôi. Cảm thấy mệt mỏi cho sự nhiệt tình của bản thân tôi trước giờ. Với tôi, điều gì cũng có giới hạn của nó.
Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2011
Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011
Em cứ đợi mặc bao lời của gió...

Với anh
Suốt mùa hè dầm chân chờ mong
Em sợ nắng cháy dần thương nhớ
Hết tiếng ve mới giật mình bỡ ngỡ
Ngọn khói cuối cùng rời bỏ đam mê
Lửa đã tàn, nỗi nhớ gói vào thu
Gom tro than rồi đi như chiếc bóng
Em cứ đợi, mặc bao lời của gió
Gió chẳng thật thà có phải thế không anh?
Mùa đông! Mùa đông thông thái ơi!
Ai xé đôi nụ cười ta ngày ấy
Em chẳng biết, chỉ mỗi lần chợt nhớ
Nửa nụ cười côi cút hóa vần thơ
Mùa xuân nào thì cỏ cũng xanh thôi
Dẫu màu xanh có làm ta bối rối
Trời- đất –em- anh, ai người có lỗi?!
Hãy mang chính mình trả lại miền thương.
Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011
Cuối Tuần Kín Lịch Chơi Bời
Ko được nghỉ vào cuối tuần nên đối với mình ngày nào trong tuần cũng giống nhau nhưng với bạn mình thì khác.
Sáng: Là ngày cuối cùng của tuần trực vệ sinh phòng nên mở mắt là một tá công việc đang chờ đợi
. Ko sao, một tí là xong ngay thôi... mình đảm đang mà
. Gần xong việc thì bạn gọi đi cà phê sớm thôi
. Chà! nghĩ đến chuyện cà phê, ngồi buôn dưa lê chuyện trong nhà ngoài phố tỉnh cả người
. Ấy thế mà trời lại đổ mưa
, chờ hoài cũng chẳng tạnh
mở đầu một ngày thế này thì thật là ảm đạm thay. Bạn lại nhắn tin, nấu cơm cho ăn rồi đấy
. Vào tắm cái đã rồi đội mưa đi đại thôi ko nên để người khác chờ
.
Trưa: chương trình karaoke đã đến
Mặc dù ko hào hứng lắm nhưng ko nên làm người khác ko vui vì cái bộ mặt mình, mà việc mình đóng một cái bộ mặt vui tươi cho người khác thấy cũng đâu có j là khó khăn đâu, chuyện nhỏ ấy mà
. Tranh giành bài hát với người khác cũng đâu kém tẹo nào đâu, đến mình cũng phải phục tài mình
.
Chiều: Về trước thôi, đến giờ làm rồi
. Trời đã tạnh mưa, phóng xe như bay từ Bình Thạnh về Tân Phú (chả hiểu mình có phải là con gái ko nữa
). Đến công ty, bước vào phòng vẫn cái kiểu chào hỏi rôm rả mọi ngày nhưng hôm nay lại còn được phụ họa bởi một người nữa (vô tình về đến đúng lúc mình vô) Trời ơi! chết mất. Mọi người quay lại chọc rồi
. Phải giở kiểu đỏng đảnh ra thôi "ừ, chúng nó đi hẹn hò về đấy"
(nói xong tự nghĩ tự ói). Vào vị trí thôi, ngoài công việc ở công ty hôm nay vẫn còn được phân công một công việc khác trong giờ đi ăn (hỗ trợ cho chương trình ăn chơi tối nay), con người đa năng thế đấy
.
Tối: Sắp hết giờ làm rồi, hôm nay cho phép chấm công sớm vì có mấy người đang đợi mình ở "ốc biển"
. Tưởng là mình ra sớm, ai dè ra ngoài sàn thì chuông báo hết giờ làm đã vang lên rồi, trời mưa nên hết khách sớm chú quản lý cho về... haha đúng là "thiên thời, địa lợi, nhân hòa"
. Tèn ten, đón bé em thôi, bánh kem đây rồi, quà đây rồi, thẳng tiến Ốc Biển
. Chủ nhân của buổi tối hôm nay có cái kiểu bất ngờ đến lúng túng ko biết làm sao khiến mình phải phì cười
. Thật ko ngờ bày cái trò bánh kem, quà cáp này cho hắn thì mình và bé em là người đầu tiên đấy
. Cụng ly "happy birthday" nào
.
Khuya: cha mẹ hắn gọi nãy giờ rồi
, out thôi bà con mình tự do mình khác
. Chở bé em về, lại chạy xe một mình rồi, lạnh quá!
. Cuối cùng thì cũng về đến phòng. Bé em đang ngủ. Mình cùng buồn ngủ rũ người
nhưng mà phải tắm qua cái đã nào. Hắn gọi. Mình biết chắc là sẽ thế mà
- Sốc vì món quà
. Hắn thành thật muốn chết, mà mình buồn ngủ wa' ko nói nhiều, sáng dậy nghĩ mà mắc cười ko chịu nổi.
Đúng là một ngày làm thì ít, ăn chơi thì nhiều
Sáng: Là ngày cuối cùng của tuần trực vệ sinh phòng nên mở mắt là một tá công việc đang chờ đợi
Trưa: chương trình karaoke đã đến
Chiều: Về trước thôi, đến giờ làm rồi
Tối: Sắp hết giờ làm rồi, hôm nay cho phép chấm công sớm vì có mấy người đang đợi mình ở "ốc biển"
Khuya: cha mẹ hắn gọi nãy giờ rồi
Đúng là một ngày làm thì ít, ăn chơi thì nhiều
Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2011
Stop!
Về quê dự đám cưới người bạn. Muốn dành nhiều thời gian bên gia đình hơn nên chỉ đi tiệc xong rồi về. Thế nhưng, cuối cùng thì cũng mình với mình lẩn quẩn.
Chiều ngớt mưa, đạp xe ra nghĩa trang thăm anh. Ko mang theo hoa nên lớp đất mới đắp thêm sau ngày hôm qua vẫn còn đang trống.
Tối về nhà, đem cái kỷ niệm hằng ngày của thời gian đã qua ra đốt. Mình vẫn biết chẳng vui gì hơn với hành động ấy nhưng hãy để ngày tháng qua lùi về dĩ vãng và theo quy luật thời gian sẽ có những việc nhắc lại chẳng nhớ nó đã diễn ra bao giờ.
Chiều ngớt mưa, đạp xe ra nghĩa trang thăm anh. Ko mang theo hoa nên lớp đất mới đắp thêm sau ngày hôm qua vẫn còn đang trống.
Tối về nhà, đem cái kỷ niệm hằng ngày của thời gian đã qua ra đốt. Mình vẫn biết chẳng vui gì hơn với hành động ấy nhưng hãy để ngày tháng qua lùi về dĩ vãng và theo quy luật thời gian sẽ có những việc nhắc lại chẳng nhớ nó đã diễn ra bao giờ.
Thứ Hai, 25 tháng 7, 2011
Ru Êm
Ko hiểu sao mấy ngày nay trong người thấy mệt mỏi rã rời, chẳng còn muốn làm gì, chỉ muốn được nằm yên trong tổ ấm mà thôi. Trở về với Sài Gòn, lại là cái nóng ngột ngạt đến khó chịu, lại những cơn mưa ào ào nhiều khi ko có gì báo trước, lại công việc hằng ngày, lại những hẹn hò đôi khi muốn đôi khi ko.
Kết thúc khóa học với kết quả tốt nhưng cảm giác cũng bình thường giống như đó là cái lẽ tất yếu tự đặt ra cho mình rồi, ko có gì phải ngạc nhiên cả. Ấy thế mà hôm nay cũng đem ra để nhõng nhẽo với mẹ. Dường như trời phú cho khả năng nhõng nhẽo bẩm sinh rồi nên thường được người ta đánh giá là "nhí". Lầm to!!!
Tan ca, chạy xuống chị. Lâu rồi mới xuống... mà trong cái thời điểm này thì uể oải quá đi, trời thì chuyển mưa nữa. Thế nhưng đã nói đem quà xuống rồi thì có lết cũng phải xuống thôi, ko thích thất hứa với bất kỳ ai mà.
Chị mở cửa trong bộ dạng cuốn khăn trên đầu (vì tóc ướt) trông cứ như người con buôn làng chính cống => ko nhịn được cười. Trước khi đi cứ nghĩ rằng bà chị chạy xe hơn 100km chắc nhìn như bánh bao chiều ấy thế mà trái lại trông tươi tỉnh, trẻ trung hơn nhiều so với sự tưởng tượng. Công việc của chị ko còn khó khăn, bức xúc như trước đây, những điều làm nặng lòng nay đã vơi đi nhiều. Bất chợt cảm thấy vui vui!
Chị nói người ta đi coi ngày, hối cưới mà chị thì do dự. Haizzz... Mình hiểu vì sao chị lại như thế, nếu là mình thì mình cũng vậy thôi. Tuy nhiên, ko thể xuôi theo cái chiều hướng ấy mà phải nhìn cả những mặt tươi sáng hơn nên mình vẫn vô tư thao thao những luận điểm tích cực của mình. Mẹ sẽ yên tâm và mình cũng thế. Mình mong ai đó sẽ che chở cho chị trong cái thế giới xô bồ này để ko còn cảm giác bơ vơ nữa. Vì sao chị cứ thích "lục bình" mãi thế? mình cảm nhận điều đó chẳng tốt tí nào.
Mình thoáng nghĩ, vào ngày vui ấy mình như thế nào? mẹ như thế nào? Hehe, bất chợt mình nói với chị mình ko mặc váy đâu vì sợ đẹp hơn cô dâu mất, chị cười phá lên. Thoải mái!
Con đường về dường như dài hơn dưới cơn mưa. Ai ai cũng vội vàng. Riêng mình thì vẫn bình thản. Mưa hôm nay dịu dàng như vòng tay, ngọt ngào như lời hát êm mượt. Con sông chìm trong bóng tối bởi cột đèn cao áp ko đủ rọi sáng đến nơi xa bình yên đến lạ! Mưa vẫn vỗ về...
Kết thúc khóa học với kết quả tốt nhưng cảm giác cũng bình thường giống như đó là cái lẽ tất yếu tự đặt ra cho mình rồi, ko có gì phải ngạc nhiên cả. Ấy thế mà hôm nay cũng đem ra để nhõng nhẽo với mẹ. Dường như trời phú cho khả năng nhõng nhẽo bẩm sinh rồi nên thường được người ta đánh giá là "nhí". Lầm to!!!
Tan ca, chạy xuống chị. Lâu rồi mới xuống... mà trong cái thời điểm này thì uể oải quá đi, trời thì chuyển mưa nữa. Thế nhưng đã nói đem quà xuống rồi thì có lết cũng phải xuống thôi, ko thích thất hứa với bất kỳ ai mà.
Chị mở cửa trong bộ dạng cuốn khăn trên đầu (vì tóc ướt) trông cứ như người con buôn làng chính cống => ko nhịn được cười. Trước khi đi cứ nghĩ rằng bà chị chạy xe hơn 100km chắc nhìn như bánh bao chiều ấy thế mà trái lại trông tươi tỉnh, trẻ trung hơn nhiều so với sự tưởng tượng. Công việc của chị ko còn khó khăn, bức xúc như trước đây, những điều làm nặng lòng nay đã vơi đi nhiều. Bất chợt cảm thấy vui vui!
Chị nói người ta đi coi ngày, hối cưới mà chị thì do dự. Haizzz... Mình hiểu vì sao chị lại như thế, nếu là mình thì mình cũng vậy thôi. Tuy nhiên, ko thể xuôi theo cái chiều hướng ấy mà phải nhìn cả những mặt tươi sáng hơn nên mình vẫn vô tư thao thao những luận điểm tích cực của mình. Mẹ sẽ yên tâm và mình cũng thế. Mình mong ai đó sẽ che chở cho chị trong cái thế giới xô bồ này để ko còn cảm giác bơ vơ nữa. Vì sao chị cứ thích "lục bình" mãi thế? mình cảm nhận điều đó chẳng tốt tí nào.
Mình thoáng nghĩ, vào ngày vui ấy mình như thế nào? mẹ như thế nào? Hehe, bất chợt mình nói với chị mình ko mặc váy đâu vì sợ đẹp hơn cô dâu mất, chị cười phá lên. Thoải mái!
Con đường về dường như dài hơn dưới cơn mưa. Ai ai cũng vội vàng. Riêng mình thì vẫn bình thản. Mưa hôm nay dịu dàng như vòng tay, ngọt ngào như lời hát êm mượt. Con sông chìm trong bóng tối bởi cột đèn cao áp ko đủ rọi sáng đến nơi xa bình yên đến lạ! Mưa vẫn vỗ về...
Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011
Thứ Tư, 20 tháng 7, 2011
Di
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


