Thứ Tư, 20 tháng 6, 2018

Hôm nay ta cứ vui

Chiều trợ lý thông báo có xét duyệt thay đổi hợp đồng từ phía công ty. Vì đã biết trước nên tôi cũng không bất ngờ gì với thông báo này nhưng dù sao đó cũng là điều cần thiết để xác nhận một thông tin phong phanh. Tôi đã từng nghĩ dù ở bất cứ vị trí nào cũng nên cố gắng làm tốt công việc của mình, công việc nào cũng có những thành công riêng của nó chỉ cần không vi phạm pháp luật và đạo đức là được. Tôi của bây giờ lại càng phải cố gắng hơn nữa vì quá nhiều việc phải làm khi làm chủ một gia đình. Bên cạnh tôi còn có tình yêu bé bỏng đang cần lớn lên trong một hoàn cảnh tốt. Còn người đã đi ra khỏi tâm trí tôi, một người không nhìn thấy giá trị của mình ở lại há chẳng phải là thừa sao? 
Mấy bữa trước, chủ quản cho quà. Từ chối thì sợ làm người ta không vui còn nhận lấy thì lại thấy nặng quá. Tôi vẫn không thích mắc nợ ai và đặc biệt lại là người Trung Quốc. Mấy người nói được quý ngày nào hay ngày ấy đi. Ừ thì thế cho mọi việc giản đơn, vui trước đã ngày tháng sau này cứ chờ xem...

Thứ Tư, 13 tháng 6, 2018

Một năm sao quá dài!

Tròn 1 năm ngày tôi ôm con bước ra khỏi cuộc đời anh.
Một năm đã qua với bao cảm xúc tồi tệ nhất nhưng có đôi khi bản thân cũng vẫn ôm một giấc mộng hoang đường, mỏng mảnh cố ngoi lên giữa biển đời gian nan này. Thế nhưng, chỉ còn chút gì đó giữa chúng ta rồi anh cũng lấy mất. Những câu nói chà đạp lên cảm xúc tôi chỉ vì không theo những gì anh mong muốn, vậy giữa tôi và anh ai là người ích kỷ? Tôi cảm thấy những gì bản thân mình đã làm để cuộc đời tôi ra như bây giờ không đáng chút nào. Sao tôi lại có thể ngốc nghếch tin vào người đeo mặt nạ trước tôi như vậy? Tôi nhớ mẹ tôi từng nói không ai đem dùi đục đi hỏi vợ bao giờ. Đắng cay!
Cảm ơn những lời nói cay nghiệt của anh đã khiến tôi có thể dễ xử hơn trước những yêu cầu từ anh. Xin lỗi nhé! Anh đã giết triệt để hình anh trong cuộc sống tôi. Cảm ơn và xin lỗi là 2 từ tôi không thích nghe từ một người tôi yêu quý...

Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2018

Những ngày vắng con

Su về thăm nội 2 tuần rồi, không khí trong nhà ko còn sôi động nữa. Mỗi ngày tôi về ko còn con bé chạy ra ôm hôn rồi ngồi lọt thỏm trong lòng đợi mẹ âu yếm. Những ngày này, về nhà tôi thấy uể oải, gọi video gặp con ko được vì anh bận tôi nằm lăn ra nền, thèm lắm cảm giác được ôm con vào lòng mà hôn khắp người, khắp mặt. Ai cũng nói tôi sao có thể cho con đi xa và lâu thế nhưng biết làm sao khi nơi đó cũng là người thân mà, cũng quý, cũng nhớ và phải gặp gỡ thì tình cảm mới được vun đắp chứ. Mấy ngày này, thời tiết lại sang mùa mưa, tiếng mưa càng làm ngôi nhà trống trải, cảm giác cô đơn tràn ngập, nước mắt thế là lại lăn nóng hổi trên má.
Anh nhắn tin nói tôi ích kỷ. Tôi chỉ trả lời bằng icon cười và ko nói thêm gì nữa. Tôi chẳng còn lạ gì với việc cảm xúc của tôi ko là gì trong suy nghĩ của anh.
Lần này, anh vào đón con bé ra chơi. Có nhiều việc nảy sinh ngoài dự kiến. Thật tình mà nói có đôi khi tôi vẫn mơ về một phép màu để cuộc đời của mẹ con tôi ko phải là một bi kịch. Thế nhưng, thực tế cuộc sống này nó luôn bị sự chi phối của rất nhiều yếu tố và bản thân mỗi người ko tự một mình mình có thể thay đổi được cục diện.
Chiều tối qua tan ca. Trời mưa. Đi vòng từ nhà xưởng lên đến nhà xe khá xa, ai cũng vội vã, riêng tôi thản nhiên bước giống như đang đi giữa một buổi chiều nắng tắt lộng gió. Tôi ko ủy mị như ngày trước dầm mưa mà thấy mình như một bức tường thành sừng sững đứng đó dù mưa, gió vẫn xối xả trút xuống. Mất mát người thân, tan vỡ gia đình... Những nỗi đau đã trải khiến cho nước mắt ko còn chảy xuôi nữa. Chỉ còn có thể đứng thật vững để che chở cho mầm mống yêu thương bên cạnh.
Cuối tuần sau tôi sẽ được đón con bé về. Được ôm hôn con mỗi ngày và nghe tiếng thở đều đều của con mỗi tối. Con còn nhỏ đi chơi ko nhớ mẹ, người mẹ nào nói ko buồn vì điều đó là nói xạo nhưng giữa việc buồn và việc xót khi con gào khóc vì nhớ mẹ thì thà mẹ buồn còn hơn. Mong con từng ngày!

Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2018

Rồi cũng qua mà!

Chị T đi gần 3 tuần từ sau đám giỗ xả tang anh V. Nhà cửa trống trải. Nhớ chị, nhớ cháu lòng lại buồn buồn. Su thi thoảng kiếm bác và anh loanh quanh từ nhà bên này qua nhà bên kia ko thấy lại lao ngay vào trò quậy phá nào đó thu hút được nàng ta. Tôi thoảng nghĩ tới một tương lai nào đó mà tất yếu sẽ diễn ra rồi lại vùng vẫy để thoát ra khỏi nốt trầm của cảm xúc.
Hôm qua, chở mẹ và Su xuống thăm chị. Thấy thương cho những vất vả hiện tại mà cũng chẳng giúp được gì. Tôi ko dám cho một lời khuyên nào về dự định mà chị nói bởi quyết định nào giờ đây cũng có mất mát nhất định và tôi nghĩ tốt nhất là để chị tự chọn lựa cho cuộc sống của mình và chỉ có chị mới hiểu rõ cảm xúc của mình nhất.
Ra về, thấy chị muốn khóc, mắt tôi cũng cay. Chỉ còn biết quay mặt mà đi để ko ai bận lòng. Cố gắng lên chị gái ơi! Máu chảy ruột mềm. Hãy nghĩ đến niềm vui để bước qua khó khăn hiện tại dễ dàng hơn. Rồi mọi thứ sẽ ổn mà.

Thứ Ba, 3 tháng 4, 2018

Phải có trách nhiệm với những gì mình tạo nên

Một ngày dài đầu óc cứ quẩn quanh câu hỏi của anh lúc khuya về khoảng thời gian xa cách. Ừ thì ai biết người ta ra sao chỉ biết vấn đề của mình luôn ngự trị hết không gian và thời gian sống. Anh vậy, người vậy và tôi cũng vậy chỉ là ai đó có công nhận hay ko thôi. Đã có lần tôi nói sẽ ko bao giờ viết thêm điều gì về những đớn đau lòng mình đối với anh nữa nhưng ko nói ko có nghĩa là chúng đã mất đi, chẳng qua tôi ko muốn khêu lên nỗi đau để ngày dài qua đi nhẹ nhàng và niềm tin một ngày nào đó tôi sẽ an nhiên bước qua ranh giới của con đường đầy bóng đêm.
Bạn bè vẫn thường nói tôi hay sống với quá khứ, vậy liệu những gì đã qua với tôi có thể dễ quên? Anh chắc lẽ là chưa bao giờ hiểu tôi. Ngày tôi nộp đơn, quãng đường 25km, sự dằng xé giữa ngọt ngào và những việc đã diễn ra mang lại cảm giác hụt hẫng làm nước mắt tuôn ko ngừng. Rồi tôi trơ ra khi biết được nhiều sự thật nữa, nước mắt ko giải quyết được gì mà chỉ khiến tôi đáng thương hơn thôi. Thế nhưng cho đến tận lúc tôi trở về nơi tôi đã lớn lên, tình cảm vợ chồng trong tâm trí tôi vẫn tồn tại. Chỉ vì anh cứ tỏ ra khinh thường người thân tôi nên tôi ko thể chấp nhận được nữa và tôi gọi anh là chồng cũ khi anh quay lại với người yêu của anh, cái người mà anh vẫn nhớ, vẫn dõi theo và tìm cách liên lạc khi là chồng tôi. Ký ức mang lại những quay quắt, cảm giác quặn đau khi nghĩ đến những nồng nàn và thực tại. Tôi ko cho phép mình làm tổn thương mình thêm nữa nên buộc mình thản nhiên trước cả nỗi buồn. Có đôi khi cũng hoang tưởng về một hạnh phúc trọn vẹn cho con. Song, chợt tỉnh, lại lao theo vòng xoáy áo cơm và tương lai của con gái bé bỏng với những điều kiện thực tại mà mẹ nó có. Hạnh phúc của tôi bây giờ chính là nụ cười của con gái, tôi muốn làm mọi thứ để con gái tôi mỉm cười. Tôi đã sinh ra con bé thì phải có trách nhiệm với cuộc đời nó cho đến lúc tôi ko còn hơi sức để tồn tại trong thế giới này. Con người ta sống luôn gồng gánh những trách nhiệm nào đó trên đôi vai.

Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2018

Cho mùa đã qua

Em viết cho màu hoa gạo nở
Phương trời nào rực rỡ ko anh?
Mùa có treo những hanh hao thuở ấy?
Ai biết chăng ai gió xao xác đêm dài.

Em viết cho cánh cửa đã cài
Có gõ mãi vẫn ngàn đời im thít
Con đường xa màn đêm cô tịch
Người tựa vào vách đá chơ vơ

Chẳng phải là sóng để bào mòn đá núi
Chẳng phải là sông mở lòng ôm trọn tuổi thơ
Em nhấc lên,
Em đặt xuống hững hờ
Đời chẳng có gì là còn xa lạ
..... kể cả nỗi đau

Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2018

Đã gọi là tri kỷ

Người ta nói đến Tào Tháo còn có tri kỷ nữa là mình.
Ngày nhỏ, tôi sống chân thành tới mức dại dột, cho đi tình cảm một cách hoang phí cho những người hời hợt với mình.
Năm năm cấp I với A, cuối cùng tôi cũng buông tay sau những chuỗi ngày buồn bã. Mỗi người một cách nghĩ, một kiểu chơi, có lẽ là do tôi trẻ con quá nên ko phù hợp để tiếp tục tình bạn ấy.
Những năm đầu cấp II với B. B chuyển nhà, tôi thường xuyên viết thư nhưng hồi âm thì thưa thớt, mà khi B về thăm bạn bè tôi là người bạn thứ n mà B nghĩ tới. Tôi buồn như hồi đọc truyện Candy cô bé mồ côi. Nhưng với sự thật thì chỉ có thể chấp nhận.
Từ đó tôi quyết định sẽ ko đặt ai vào vị trí quan trọng trong lòng mình, và đời sống tôi như sau bức rèm thần thánh khó chạm, khó hiểu.
Những năm cuối thời độc thân tôi có quen một người qua blog. Từ thương cảm cho hoàn cảnh người ấy mà tôi luôn dõi theo sau đó gặp gỡ và thân thiết. Tôi đã kể cho người ấy nghe rất nhiều về mình. Lúc tôi đang trượt dài cảm xúc, ngoài công việc ra tôi luôn từ chối các cuộc hẹn thì người duy nhất mà tôi gặp chính là người ấy. Thế nhưng sau này, vì một người đàn ông mà người ấy ko thèm nhìn mặt tôi và thậm chí còn hận tôi nữa. Thì ra tình bạn ấy bắt đầu cũng vì người đàn ông đó thế nên nó kết thúc cũng theo nguyên nhân nó bắt đầu còn thời gian và những gì cùng trải qua với nhau chỉ vô nghĩa. Tôi thất vọng vì người khi tôi biết điều đó.
Với tôi ko bao giờ so sánh tình bạn và tình yêu. Đó là 2 thứ tình cảm cùng quan trọng như nhau song song tồn tại trong cuộc đời tôi nên đừng bên nào bắt tôi phải từ bỏ bên nào, đó là nguyên tắc sống chưa bao giờ thay đổi.
Thật ra còn nhiều đoạn cảm xúc nữa cho tình bạn trong suốt quãng đời tôi đã trải nhưng tôi ko muốn dấn sâu vào những ủ ê sầu muộn. Tôi chỉ muốn nhớ lại để trân trọng những gì mình đang có cho nửa đời người và có thể nửa đời sau tôi cũng chỉ có ngần đó để nâng niu.
Điều ngọt ngào mà tạo hóa cho tôi chính là tình bạn của Nhỏ. Hơn 13 năm tình bạn chân thành, luôn quan tâm mà ko chút suy tính. Thời sinh viên sống xa nhà, Nhỏ chăm sóc vấn đề ăn uống cho tôi từng ngày, bệnh Nhỏ lo cho tôi như 1 người thân. Có lần 2 đứa cãi nhau thật lớn rồi giận nhau khá lâu cũng chỉ vì đứa nào cũng đòi đạp xe chở nhau qua cầu Sài Gòn đi học thêm vì nghĩ bạn mình đã khá mệt. Đến bữa tất niên lớp, tôi buồn vì chuyện với Nhỏ mà mới uống 1 ly bia đã xỉn rồi khóc bù lu, bù loa trên suốt đường về phòng. Lần đầu tiên trong đời tôi lại say dễ dàng như vậy và lầy đến mức ngày sau nghĩ lại mà đỏ hết mặt. Tôi sống khép kín, mọi chuyện cứ giấu trong lòng. Nhà tôi nghèo nên hay mặc cảm và có khoảng cách với Nhỏ. Câu Nhỏ nói với một trạng thái cảm xúc rất đặc biệt thời ấy đến giờ tôi vẫn nhớ "tao giàu đâu phải cái tội hả mày". Nhưng Nhỏ có biết đâu trong lòng tôi Nhỏ là điều ngọt ngào trong cuộc sống đầy nỗi buồn này, là một thứ khiến tôi trân quý như pha lê mà luôn sợ mình đánh vỡ. Khi tôi bắt đầu yêu, nghĩ vì bạn trai tôi nên Nhỏ mới buồn mà tôi giận bạn trai tôi 2 tuần ko nói chuyện. Và lần ấy cũng chính là lần cho tôi biết rằng với tôi tình bạn và tình yêu đều quan trọng như nhau, tôi ko thể chọn lựa nên nếu thương tôi đừng bắt tôi làm chuyện tôi ko thể ấy. Rồi chúng tôi ra trường, mỗi người một hướng đi. Sự chia sẻ những điều trong cuộc sống hằng ngày ko thể như cũ nhưng trong lòng nhau vẫn là một vị trí đặc biệt mà ko ai thay thế được. Ngày tôi đưa con vào Nam, đọc dòng stt trên fb Nhỏ tôi biết Nhỏ viết cho mình. Tôi sẽ mạnh mẽ mà thế nên Nhỏ đừng bất an vì ko thể cạnh tôi trong cái ngày tồi tệ cảm xúc ấy. Với tôi, Nhỏ rất gần. Có điều, cuộc sống của 2 đứa vẫn chênh lệch nhiều quá. Tôi biết Nhỏ ko nghĩ gì khi cho đi nhưng tôi ko thể vô tư nhận lấy. Rất khó diễn đạt điều tôi nghĩ nhưng có lẽ sẽ rất lâu nữa tôi mới ra thăm Nhỏ dù trong lòng tôi Nhỏ là "người dưng" tốt nhất.
Một tình bạn nữa qua bao thăng trầm cảm xúc, thương, ghét, giận hờn là tình bạn của tôi với Rùa Con hay là Mít Xù Mì mà tôi vẫn nhắc đến trong nhật ký của mình những năm trước.
Ai nói rằng khi đi làm rồi khó có tình bạn thật sự thì với tôi điều đó ko đúng tí nào. Tôi nghĩ, khi cho đi tình cảm một cách chân thành thì khi nhận lại sẽ có ít nhất một điều xứng đáng đối với những gì mình cho đi.
Tôi và Rùa Con quen nhau khi làm cùng một công ty. Rùa Con từ Bắc vào nên ko có bạn bè. Một ngày cuối tuần nọ, có việc gì đó mà tôi ghé chở Rùa Con loanh quanh phố đi ăn uống, cà phê Sài Gòn. Lúc về gần tới nhà, Rùa Con nói cảm ơn tôi vì nhờ tôi mà cô ấy có cuối tuần. Nghe xong câu ấy tự dưng tôi thấy thương Rùa Con, có lẽ là đang cô đơn lắm. Rồi từ ấy tôi luôn dành cuối tuần cho người bạn cô đơn này và dần dà 2 đứa thân thiết. Nhưng tình bạn này cũng chẳng êm ái, bằng phẳng. Rùa Con hơi vô tâm, khá ham chơi nên khi có niềm vui là vội chạy theo niềm vui ấy mặc dù trong lòng cũng ko yên khi nghĩ bỏ bạn một mình. Chúng tôi cùng trải qua những ngày nghèo đói khi đang ở chung với nhau nhưng lại cùng nghỉ việc một lúc. Kỷ lục xoay chuyển của tôi chính là thời ấy, chỉ với 35k trong túi mà tiền phòng cận kề và tiền ăn 2 đứa hằng ngày vẫn phải lo toan. Rồi ngày Bjn đi, Rùa Con lại đang bận rộn với tình yêu nên tôi chơ vơ giữa Sài Thành nhộn nhịp. Cũng may có Shine giúp tôi vượt qua được khoảng thời gian ấy. Sau một vài lần tôi bị Rùa Con bỏ sau cuộc vui, tôi quyết định dừng lại. Thế nhưng cái duyên nào đó cứ đẩy đưa, tôi cùng Rùa Con lại cùng làm ăn với nhau. Tình bạn của chúng tôi quan tâm cũng nhiều mà cãi cọ cũng lắm. Tôi lấy chồng, ra Bắc sống rồi lại quay vào. Rùa Con nói giống như cái duyên của chúng tôi ko tận nên tôi vẫn quay trở lại. Tôi mỉm cười. Khoảng thời gian buồn bã và cuộc sống hoàn toàn trầm lặng của tôi sau khi kết hôn được Rùa Con luôn quan tâm và chia sẻ. Đúng là người trưởng thành họ ko cần lời khuyên, chỉ cần ai đó biết lắng nghe là đủ. Và tôi nhận thấy hãy đi qua giông bão mới biết ai còn lại bên ta. Lời ngọt ngào dễ nghe thật nhưng ko bao giờ qua được sự chân thành từ con tim. Tôi luôn thấy sợ những người đon đả, khéo miệng, khéo lời.
Cảm ơn cuộc đời đã đưa đến cho tôi những tình bạn ấy! Cảm ơn những người bạn bên tôi qua những thăng trầm!