Thứ Tư, 11 tháng 7, 2012

Em mỉm cười trên cả những niềm đau

Nhắm mắt lại nghe đời trôi thật khẽ
Khép mi ngoan cho nắng ghé môi hôn
Gió mơn man ru nhẹ gót sen mềm
Em ngạo nghễ trong dòng trôi nghiệt ngã

Cuộc đời qua nhanh tựa cánh chim câu
Loáng một cái tóc trên đầu bạc trắng
Ngoảnh lại nhìn thấy toàn cay với đắng
Nhói lòng đau loang lổ vết thăng trầm

Đời vẫn thế biết là không khác được
Mới gần đây thoáng chốc đã xa rồi
Câu thế thái nhân tình anh thường nói
Nhắc nhủ mình hay chỉ nhắc cho ai?

Nhón gót mềm khẽ bước giữa chông gai
Thanh thản sống để nghe đời trôi nhẹ
Đừng khóc than cho mi buồn đẫm lệ
Ngạo nghễ cười trên cả những niềm đau

Chủ Nhật, 8 tháng 7, 2012

TRẢ CHO ANH

Xin lỗi anh vì em ngây ngô quá
Năm tháng qua đi chẳng hiểu câu giã từ
Thói quen cũ... bây giờ em sẽ bỏ
Có gì đâu - cũng chỉ tiếng thở dài!

Xin lỗi anh vì em đã hiểu sai
Bản tình cuối thuộc một thời xa lắm
Lời chân thật trong giấc mơ màu trắng
Trắng nhạt nhòa đôi mắt ướt chiều thu

Xin lỗi anh vì bóng xế trăng lu
Vì đêm thao thức... Vì ngày mỏi mòn chờ đợi
Vì để anh nói hoài chỉ lời xin lỗi
Bờ môi khô đắng mãi tiếng em cười

Xin lỗi anh vì nắng còn tươi
Màu hồng thắm phủ trên ngày tháng cũ
Nơi giáo đường ai cúi đầu tự thú
Một trò đùa... chưa biết bao lâu

Xin lỗi nhé! Em trao lại cho anh
Hạnh phúc ngắn và nỗi buồn vời vợi
Rồi cuối con đường không còn em đứng đợi
Tháng ngày dài... anh nơi ấy vui không?



Thứ Ba, 26 tháng 6, 2012

NƠI NÀO TA QUA?

<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}

-->

Lòng cứ thường trực một nỗi buồn man mác mà không hiểu nó đến từ đâu. Có lẽ nó đến từ trong tất cả những thứ hỗn độn của cuộc sống mình, từng chút... từng chút một như những giọt nước nhỏ mãi... nhỏ mãi cũng đầy ly.

Đêm qua, nằm một mình, vỗ giấc hoài mà vẫn không thể ngủ. Với một người mà khi mới ngả lưng chưa tới 2 phút đã ngủ say như mình thì vấn đề đó dường như là không bình thường thì phải? Nghĩ đến những sự việc mới diễn ra trong tối sao lòng thấy thật buồn. Mà vì sao phải thế? - không thể trả lời được. Mình như đang đi trong vòng lẩn quẩn không có lối thoát, muốn òa vỡ cho những bí bích mơ hồ nào đó thời gian qua trôi ra không để lại dấu ấn trong tâm hồn. Đêm qua, mình lại ước ao có những người thân yêu bên cạnh mình, thuộc về mình để mình sống có trách nhiệm với họ một cách tự nguyện và ngược lại. Tám năm rồi sống giữa Sài Thành, không cha mẹ, không anh chị em, mình cứ làm những gì mình muốn. Tự do như vậy nhưng nhiều lúc mình thấy đơn độc quá! Có nhiều khi mình khao khát một bữa cơm gia đình, một buổi tối sum vầy như người ta mà sao khó quá và với mình liệu có còn điều ấy chăng khi những chỗ khuyết mãi không thể lấp đầy? Mấy ngày này, trong đầu mình luôn văng vẳng ba từ "không gia đình" - có một chút gì đó tê tái đủ làm lạnh cái thời tiết oi bức mùa hè miền Nam này.

Mùa mưa, giỏ lan trước hiên lại xanh mơn mởn. Mình không khéo nên lan chỉ nở được một lần trong mấy năm qua. Mỗi lần nhìn nó mình lại ước gì mình có một căn nhà và khu vườn nhỏ để mình có thể trồng thật nhiều cây mà mình thích. Trong vườn, mình sẽ treo chuông gió ít nhất là một cái vì trước giờ mình vẫn thích nghe chuông gió mà. Và đặc biệt, một điều không thể thiếu là mình sẽ nuôi một chú chó thật dễ thương để mỗi khi mình đi làm về nó lại chạy đến và lao vào lòng mình đòi âu yếm, vuốt ve. Nhưng... đó chỉ là giấc mơ thật xa.

Cây mận nhà bên cạnh lại trổ hoa. Mình không nhớ mình đã ở đây mấy mùa mận rồi. Chỉ biết, mỗi lần đứng nhìn hoa mận trắng lại có rất nhiều thứ ùa về.

Mình vẫn thấy nhớ một người... vì không thể bỏ qua cho người ấy. Rất nhiều câu hỏi đặt ra nhưng sẽ có câu trả lời không? Mình sống giản đơn quá trong khi đời có nhiều lừa lọc. Biết đâu chừng người ta  lại hả hê trước sự ngây ngô đáng thương hại của mình. Đôi lúc, mình cũng cười nhạo chính mình đấy thôi.

Ngày dài vẫn trôi qua trên căn gác nhỏ. Những vần thơ của ai thôi thổn thức giữa đêm... có phải bình yên nơi xa ấy đã về trên từng con phố?

Âm thanh trầm buồn của những ca khúc trữ tình vẫn vang lên êm êm trong căn phòng lặng lẽ. Ta chờ ai? Ai chờ ta? Dòng đời vẫn trôi... hững hờ...

Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2012

KHI NHIỆT TÌNH MẤT ĐI

Khi sự nhiệt tình đối với một người mất đi thì mọi sự quan
tâm trở nên bão hòa. Cuộc sống, công việc của người ấy diễn ra cũng như những
người khác trong xã hội ko ảnh hưởng gì đến cảm nhận của mình. Nếu có nhìn
thấy, có nghe thấy, có biết người đó đang buồn bực thì… biết cũng chỉ để đó mà
thôi.


Khi sự nhiệt tình đã mất đi, chờ đợi để chung đường cũng chỉ
còn là thói quen của những tháng ngày đã qua. Nhưng, thói quen đó ko hẳn là ko
bỏ được bởi trên suốt đoạn đường chung đó mình ko còn cảm thấy niềm vui và
trong cả sự chờ đợi ko còn thấy mình kiên nhẫn nữa.


Khi sự nhiệt tình với một người đã mất, nụ cười người ấy ko
còn cho mình cảm giác hạnh phúc và mình cũng ko còn động lực để tạo ra nụ cười
hạnh phúc trên đôi môi người ấy. Tất cả của người ấy sẽ chẳng còn ảnh hưởng đến
mình. Thế nhưng, đâu phải nhẹ nhàng gì khi trở nên như thế bởi thất vọng đã làm
mất đi nhiệt tình.


Khi nhiệt tình với công việc mất đi thì mình trở nên thờ ơ
với mọi thứ. Đến giờ làm thì vào công ty và hết giờ thì ra về, mọi hoạt động
của mình chỉ gói gọn trong trách nhiệm công việc. Như thế có lẽ tốt hơn với
mình vì chẳng mấy khi đụng chạm đến ai. Tuy nhiên, được cái này mất cái kia khi
mình ko cảm thấy niềm vui trong công việc nữa. Có lẽ trong những công việc mình
đã làm thì chỉ có việc làm trong ngành du lịch là cho mình đam mê… nhưng mình
lại ko gắn bó với nó. Cuộc sống chẳng hiểu sao lại có những thứ buồn cười như
thế.

Vừa qua đi một ngày ngột ngạt. Những mâu thuẫn làm mình cảm thấy chán nản. Chẳng ai có thể hiểu được suy nghĩ của mình thời gian gần đây. Sự nhiệt tình mất đi nhiều rồi mình bắt đầu thấy lo lắng. Mình ko muốn mình trở thành một con robot, hoạt động theo lập trình và trơ như đá khi mà cả sự nhiệt tình với cuộc sống cũng mất đi.

Thứ Ba, 24 tháng 4, 2012

LỜI NHẮN GỬI TỚI NGA MI ĐẠI ĐẾ

Người có nhiều niềm vui đến nỗi người lạ lùng với việc người khác ủ rũ, buồn rầu. Người hãy cứ vui đi với những niềm vui ấy.
Ta... ko tốt đến nỗi luôn vui lòng để làm nhân vật chính trong trò đùa dai của người. Tại sao cứ lôi ta vào trò vui của người mà ko quan tâm đến suy nghĩ và cảm nhận của ta?
Ta ko thích đùa dai. Người hãy dừng lại nếu ko muốn nhận những phản ứng mạnh từ ta.
Đừng làm mất những gì tốt đẹp đã có.

Thứ Bảy, 14 tháng 4, 2012

VỀ THĂM VÙNG BIỂN NẮNG GIÓ

Rất lâu rồi mới lại ra thăm biển. Mùa này miền Trung đang rất nắng, cái nắng đặc trưng của thành phố Phan Rang làm người ta thật khó chịu thế nhưng ko đủ khiến nụ cười tôi và bé em héo hắt theo cái nắng gió vùng biển sắp bước sang hè.
Biển thật trong và xanh. Ngoài khơi xa, thuyền bè xuôi ngược. Ngó nhìn nơi trời nước gặp nhau ở xa kia, lòng tôi cũng muốn trải ra mênh mông như mặt nước, để từng cơn gió thổi vào cho thỏa nỗi khát khao khi nhớ về biển bao lâu nay.
Con sóng vẫn vỗ về bờ cát.
Tiếng sóng như lời ru cho những ước vọng xa xôi của thời mới lớn. Tiếng sóng thay cho tiếng lòng qua những cuộc đổi thay. Đời đã trôi qua nhiều ngã rẽ!
Tôi vẫn muốn bước đi chân trần trên bờ cát, để từng đợt sóng vỗ bờ lại rẽ cát dưới bàn chân và dấu chân sẽ đi vào lòng biển. Ko gian của biển đêm thật vô cùng, dù có cảm thấy mình bé nhỏ nhưng tôi vẫn muốn được chìm vào ko gian ấy. Tôi nhớ đến điều mà tôi đã để lỡ thời sinh viên, đó là thứ đẹp đẽ mà tôi trân trọng, dù đã lỡ nhưng tôi ko hối tiếc.
Tôi muốn rất nhiều, rất nhiều khi ra tới biển. Nhưng, thời gian ko cho phép để ở quá lâu và trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy tôi cũng tranh thủ cơ hội thưởng thức món bánh canh với hương vị biển đậm đà.
Tôi lại cùng bé em rong ruổi thăm tháp Chàm. Mọi thứ ko thay đổi nhiều so với lần đầu tôi đến. Cụm tháp vẫn sừng sững trên ngọn đồi với 2 cây me lớn và xung quanh đồi là rất nhiều xương rồng mọc theo ngẫu hứng của thiên nhiên. Trong những hành trình như vậy tôi lại nhớ nhỏ nhiều nhưng đời giống như dòng nước luôn trôi xuôi.
Các câu truyện trong đời sống hiện tại đan xen những dòng ký ức trong lòng, bé em thì vẫn cười và bảo tôi xấu xí. Chẳng hiểu sao khi sự khác biệt khá nhiều trong suy nghĩ và tính cách nhưng hai chị em vẫn có thể chơi được với nhau. Về thăm nơi vùng biển nắng gió này là trở về với thơ ấu của bé em. Những câu nói của tôi trong ngày cuối chuyến đi làm bé em khóc nhưng những giọt nước mắt đó là sự kết thúc cho ngày tháng cũ và mở ra sự khởi đầu tươi mới hơn trong tâm hồn của em. Tôi cảm thấy chuyến đi đã có ý nghĩa.
Con đường trước nhà bé em quẹo trái ko xa lắm thì xuống Sông Pha, qua đèo Ngoạn Mục là tới Đà Lạt. Tôi ko còn xa với vùng đất tôi yêu nhưng cũng chỉ có thể đứng đó mà nhìn và tưởng tượng. Hướng tôi đi tiếp theo sẽ đi ngược lại với con đường mà tôi nhìn vì tôi cần phải trở lại với cuộc sống tấp nập thường ngày. Tạm biệt tất cả với nỗi niềm miên man trên suốt chặng đường về. Bé em ngủ thiếp đi trong cảm nhận bình yên hơn ngày cũ.

Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012

CHIỀU MÊNH MANG GIÓ

Chiều sập xuống gió mênh mang trên phố
Bờ vai nghiêng tóc em ngắn... nhẹ bay
Êm êm qua phố khúc ca nào đọng lại
Tuổi hồng em theo năm tháng dần trôi.

Bàn tay ơi! tìm chút nắng chơi vơi
Tháng ba khóc những cơn mưa đầu hạ
Tháng ba đến nhạt nhòa, xa lạ
Lối em về bia đá rong rêu!

Chiều không nắng. Chiều mưa bay và gió
Tựa lưng thềm nghe hơi giá nhẹ buông
Trong sâu thẳm cứ vơi - đầy... quên - nhớ
Mùa ngủ say trên những ngón tay ngoan.